Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Chó thật!

Tình hình là:
- Đọc bài Chó... bên dưới bỗng nước miếng chay ròng ròng
- Tuấn B ở trỏng ngửi mùi chả chó nên đã book vé máy bay + taxi ra thẳng Nhật Tân
- Nhã cu bừng tỉnh sau mấy tháng đắm chìm trong khoái lạc, muốn gặp các bạn để chia sẻ nỗi lòng hạnh phúc
- Lại đúng mùa hoa sữa đang rơi...

Nên chăng:
- Ta làm một bữa chó hoành tráng cho đúng với những tâm hồn đang thổn thức, những cỗ lòng đang rạo rực.

Chốt lại:
- 11h00 trưa thứ Bảy 31/10 tụ tập tại Index Cafe, đủ người là trực chỉ Nhật Tân. Cố gắng nhậu đến tối rồi lượn về Nguyễn Du thưởng thức hoa sữa nồng nàn để xua đi vị mắm tôm riềng mẻ trần tục...

Thành phần đã confirm:
- Tuấn B
- Dung
- Nhã cu (coi như đã chốt hạ)
- Đức
- Ngân
...
Mọi người tự thêm vào nhé

Năm trâu nói chuyện…chó



Năm trâu nói chuyện…chó ( Nhân chuyện bạn nặc danh nào đó yêu cầu ọp )

Về quê, chó nhiều vô thiên lủng. Nhà ít thì 1, thường thì đều 2, 3 con trở lên cả. Chó chạy rông hàng đàn. Ngõ vắng xôn xao tuyền cứt chó. Nói chung là rất hãi. Hãi giẫm phải cứt chó thì ít mà hãi chó cắn thì nhiều.

Người làng người nước quen rồi thì chẳng nói, chứ như người lạ đi qua thì… phải biết. Ngõ đang vắng, khách lạ đi vào, chú chó đầu tiên trông thấy, gầm gừ rồi sủa váng lên. Lập tức không biết từ đâu, hàng chục con nhao ra tắp lự. Mực , vàng, khoang, đốm,vện cỡ to, nhỏ, choai choai.v.v. nhâu nhâu sủa điếc tai. Mắt vằn, mõm nhăn, răng nhe trắng nhởn xông tới. Người có kinh nghiệm thì cứ bình tĩnh vừa đi vừa nẹt, còn không thì hồn vía lên mây, ba chân bốn cẳng chuồn cho nhanh. Ác cái càng sợ, càng chạy thì chó càng đuổi tợn. Kinh hơn nữa là vào đến giữa ngõ mà bị chó quây là ăn đủ. Có mà chạy đằng trời. Vô phúc gặp phải mấy chú chó lai to như con bê hồng hộc lao ra nữa thì ôi thôi…khóc ra tiếng Mán. Sợ vãi cả ra quần.

Đấy đó là chó lạ, còn chó nhà thì khác. Nuôi từ bé, quấn quít với chủ. Biết buồn, biết vui, biết sợ, biết nịnh.v.v. đủ cả. Đại khái là trong tất cả cái lũ vật nuôi thì chó là giống có tình nhất. Cảm xúc chó chân thực , đầy bản năng và ngu muội. Chó phục tùng ông chủ như con nhang thành kính thánh thần.

Có anh chàng sỹ quan đi công tác xa nhà nhiều năm khi ngồi trước cái mâm thịt chó nghi ngút khói cũng ngậm ngùi than thở : " Đừng ăn thịt chó , tội lắm !!! Tao xa nhà nhiều năm , khi về thì vợ tao nhìn tao như đá cuội , con cái tao đã lớn và không nhận ra tao , họp lớp thì người cũ cũng không coi tao ra gì , chỉ có con chó ngày xưa vẫn vui mừng khi nhận ra chủ cũ... " . Nói vậy thôi mà khi đánh chén thì chàng ta vẫn hăng hái nhất , đúng là bộ đội có khác , cái gì cũng xung phong đi đầu .


So với lợn ngu đần thì chó hơn xa. Ấy vậy mà khi oánh chửi nhau thường vẫn hay chửi: Thằng (con) chó (lợn) này! Kể cũng tủi cho chó khi bị xếp ngang hàng với lợn.

Chó trung thành và tin cẩn vậy, nhưng khổ cái thịt chó lại ngon, hợp với rượu quê cuốc lủi. Mà cái tình người cũng bạc. Về quê giờ phổ thông là được mời ăn cỗ chó. Liên hoan – chó. Giỗ chạp – chó. Cưới – chó . Họp lớp 12 bờ cũng chó.v.v. đại khái cái gì cũng chó cả. Nhà nuôi vài con, đợi dăm tháng ước chừng 5, 7 cân là thịt. Thường thì thịt vào dịp nhà có việc, mà không thì cũng chẳng sao. Mưa buồn, ngồi uống rượu suông, thấy con chó lượn qua, tự dưng ngửi thấy mùi chả nướng thơm lựng, bát xáo, đĩa hấp, đĩa dồi nóng hôi hổi….nước miếng ứa đầy chân răng. Thế là thịt,Tao hoá kiếp cho mày để kiếp sau lên làm người , sướng nhé chó ơi!!!.

Móc cái a lô gọi thêm đôi người nữa đến. Cái gì? Chó à? Đến ngay! Đến ngay! Ai cũng vui cả. Chó mà.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Happy birthday anh Nhã cu

Hôm qua là SN anh cu Nhã, chờ mãi, đợi mãi để em bồ anh Nhã có lời chúc mừng nhưng chắc họ chúc tụng nhau bằng phương tiện khác mất roài. Hôm nay muộn một ngày nhưng thay mặt BTC chúc anh Nhã cu của chúng ta luôn mạnh khỏe và hạnh phúc.

Send this eCard !

Hoa sữa



Hoa sữa,...

Hoa sữa, đối với tôi là thứ đáng ghét, thứ nhất cái mùi nồng, hắc, thứ hai là thân cây chẳng thanh mảnh chi hết, thứ ba là hoa chẳng mấy đẹp đẽ mà không biết bao nhiêu người bàn loạn, khen chê xùng xoàng, thứ tư, thứ năm,... Túm lại, có nhiều cái để ghét cái giống này. Và cũng chả đáng để nhớ đến nó, thật vậy đó.

Chiều nay đi làm về, chạy xe trên đường bụi bặm, ồn ào, chiếc mũi cà chua của tôi bỗng dưng bắt gặp làn hương của hoa sữa. Mùi hương rất thoảng và cũng chỉ là thoáng qua vì tôi chạy xe khá nhanh. Tôi đâm nghi ngờ có phải là “nó” không mới nên mới lẩn thẩn nhớ lại. Bây giờ đã là tháng 10 rồi, thường đây là thời kỳ cây sữa ra hoa. Thật ra, hoa sữa nở cũng không hoàn toàn đúng kỳ thường niên như hoa mai, hoa phượng mà có thể sai khác cả vài tháng. Tôi cũng không biết trên đoạn đường đã đi qua ấy có cây hoa sữa nào không hay là tự nhiên mình lại mớ đến mùi hoa sữa nữa?

Qua một ngã tư, dù đã chiều muộn, tôi chọn con đường dài hơn để về nhà vì trên con đường này có cây hoa sữa. Tôi muốn kiểm tra khứu giác của mình có chính xác không? Và quả thật, hoa sữa đã nở trắng cây rồi nhưng tại sao đi qua đây không thấy mùi hoa “ngào ngạt”, cũng không thấy thoảng thoảng như ban nãy? Có lẽ mỗi cây có cách tiết hương khác nhau chăng? Vì từ lúc tôi ngửi thấy mùi hoa sữa lúc nãy cho đến nay chỉ cách nhau khoảng chừng 10 phút.

Quy luật yêu, ghét, nhớ,quên cũng bất thường ( có lẽ mình già rồi ?!). Không phải cứ ghét là sẽ chóng quên, còn yêu thì nhớ kỹ. Qua kinh nghiệm “ghét của nào trời trao của đó” cũng đúng nên trong muôn vàn mùi hương của cây cỏ, không mùi hương nào khiến tôi phải mất công đi “thẩm tra” có phải là chính nó không? Chợt thấy nếu chỉ một thoáng phảng phất hương hoa sữa thì cũng hay hay tựa như vị đăng đắng của cà phê,vị ngọt ngào của đôi môi ai đó hay của mùi khói xăng xe hơi chạy qua mà không hiểu sao lúc nhỏ tôi và nhiều bạn khác cũng thích thích ngửi rồi kháo nhau: " thơm quá, thơm quá” như trong một truyện ngắn nào đó của Nguyên Công Hoan có mô tả chỉ tiết này.

Lý do cuối cùng để tôi “ghét” hoa sữa là vì nó mà tôi post bài này và có thể bắt gặp cái bỉu môi, nhăn mặt của ai đó: “Lại cái món tình yêu thời học trò nữa à”

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

Happy Birthday bạn Súy (14-9 năm một nghìn chín trăm đã lâu)


Mấy hôm rồi bận tối mặt mũi, cắm mặt vào máy tính nhưng không có thời gian lên mạng.
Hôm nay rỗi được tí, với lòng nhiệt tình quyết tâm cao độ và tinh thần thà muộn còn hơn không, sau khi mất bao nhiêu thời gian tìm toét cả mắt, gãy cả tay mới thấy cái bánh ga-tô với số nến còn xơi mới đáp ứng được số tuổi của bạn Súy.
Nhân dịp SN lần thứ băm bảy, chúc bạn Dương Diệu Súy - Chánh văn buồng BIDV luôn xinh tươi, trẻ khỏe (để phục vụ đất nước- k để phục vụ chồng con theo đúng nguyện vọng của bạn),xứng đáng là cán bộ gương mẫu cho cán bộ, nhân viên và các bạn 12 bờ học tập và noi theo.