Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009
Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009
Offline report #3 (tiếp theo và hết)
Tạm gác lại chuyện bạn Nhã và P.C. chúng ta tập trung vào chuyên môn là nhậu.
Quán 1946 này chủ yếu là các món tông dzật kiểu như cào cào, châu chấu, ba ba thuồng luồng...
Khai vị: Hành Lạc
Dưa chua, uống với bia Sài Gòn ngon phết
Dưa rồi, tiếp đến rau, Mùng tơi xào tỏi
Vẫn tiếp tục ăn chay, Bánh đúc chấm tương
Bây giờ mới được tý đạm, Bánh cuốn chả - nước mắm có vị cà cuống, không hiểu có phải cà cuống nhân tạo của Thái không?
Bổ xung đạm thật lực, Cua đồng rang muối đổ trực tiếp từ giỏ tre
Bắp bò luộc chấm tương ớt
Dạ dày rán
Còn món chim rán nữa, nhưng các bạn tranh nhau ghê quá, nhất là các bạn gái nên tớ chưa kịp chụp đã hết nhẵn, chứng tỏ CHIM dưới hình thức nào cũng đều rất quý.
Cuối cùng dằn bụng bằng nồi canh dọc mùng với bún

Cơm no rựou say rồi, bạn Quỳnh Nga với tư cách là bác sỹ mới tiết lộ cho anh em kế Làm giầu không khó, đó là đi hiến "nước gạo". Theo bạn Quỳnh Nga thì bây giờ nhu cầu đó trên thị trường cực cao, đầu ra không phải nghĩ. Dân tình nghe vậy biểu quyết cử bạn Nhã trẻ trung phong độ thay mặt lớp đứng ra kinh doanh, đồng thời giao nhiệm vụ cho tổ thư ký đảm bảo chăm sóc sức khỏe cho đương sự. Bạn Nhã hăng hái lắm, định mở hàng ngay, Tuấn Bờ can mãi mà không được. Để nghị 1 tràng pháo tay cho tinh thần hết mình vì đòng đội của bạn Nhã


Cuối cùng buổi offline cũng kết thúc với màn chia tay tại cafe Quất bân bờ hồ Trúc Bạch với lời hẹn sẽ off tiếp vào cuối tháng 11 này! (Chắc là lỡ rồi các bạn nhỉ? Vậy khi nào đây?)
Quán 1946 này chủ yếu là các món tông dzật kiểu như cào cào, châu chấu, ba ba thuồng luồng...
Khai vị: Hành Lạc
Dưa chua, uống với bia Sài Gòn ngon phết
Dưa rồi, tiếp đến rau, Mùng tơi xào tỏi
Vẫn tiếp tục ăn chay, Bánh đúc chấm tương
Bây giờ mới được tý đạm, Bánh cuốn chả - nước mắm có vị cà cuống, không hiểu có phải cà cuống nhân tạo của Thái không?
Bổ xung đạm thật lực, Cua đồng rang muối đổ trực tiếp từ giỏ tre
Bắp bò luộc chấm tương ớt
Dạ dày rán
Còn món chim rán nữa, nhưng các bạn tranh nhau ghê quá, nhất là các bạn gái nên tớ chưa kịp chụp đã hết nhẵn, chứng tỏ CHIM dưới hình thức nào cũng đều rất quý.Cuối cùng dằn bụng bằng nồi canh dọc mùng với bún

Cơm no rựou say rồi, bạn Quỳnh Nga với tư cách là bác sỹ mới tiết lộ cho anh em kế Làm giầu không khó, đó là đi hiến "nước gạo". Theo bạn Quỳnh Nga thì bây giờ nhu cầu đó trên thị trường cực cao, đầu ra không phải nghĩ. Dân tình nghe vậy biểu quyết cử bạn Nhã trẻ trung phong độ thay mặt lớp đứng ra kinh doanh, đồng thời giao nhiệm vụ cho tổ thư ký đảm bảo chăm sóc sức khỏe cho đương sự. Bạn Nhã hăng hái lắm, định mở hàng ngay, Tuấn Bờ can mãi mà không được. Để nghị 1 tràng pháo tay cho tinh thần hết mình vì đòng đội của bạn Nhã

Cuối cùng buổi offline cũng kết thúc với màn chia tay tại cafe Quất bân bờ hồ Trúc Bạch với lời hẹn sẽ off tiếp vào cuối tháng 11 này! (Chắc là lỡ rồi các bạn nhỉ? Vậy khi nào đây?)
Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009
Offline report #2
... Tiếp theo kỳ trước
Sau khi duyệt qua đến 15 phương án thì toàn dân quyết định chọn phương án số 20, đó là quán 1946. Quán này nói chung tạm được, món kiểu cổ điển, bát đĩa cố tình đập mẻ để tạo ấn tượng với khách. Có điều không có chỗ đỗ ô tô, quán ở giữa phố Cửa Bắc mà bạn Thanh chuột phải gửi xe trên Yên Phụ, Hải Anh thì để đâu đó tận Phan Đình Phùng.


Bát mẻ này mấy chú tiểu nhị cam đoan là "có từ thời chị Dậu, mới đào được ở gốc chuối quê em"
Bát mẻ & đũa mốc. Các bạn chú ý vào hiện vật, đừng để ý đến cài gì lấp ló phía sau không lại được đọc 1 bài Trái tim & Lồng ngực Vol.2 đấy
Ngồi một lúc thì Phong ốt rồi Quỳnh Nga đến. Quỳnh Nga ngồi ngay cạnh tớ, lại mặc váy ngắn nên tớ quên cả chụp ảnh
Các bạn có thấy vết xăm trên tay của cha đầu hói không? Hắn bẩu là xăm tên vợ. Dân tình còn đồn lại rằng cách đây gần 2 chục năm, vào một lúc bồng bột hắn có xăm chữ P.C. vào một chỗ cực hiểm mà chỉ những hoàn cảnh đặc biệt mới xem được... Vấn đề được đưa ra chất vấn nhưng các đối tượng liên quan đều cười bẽn lẽn mà không bình luận gì
... còn tiếp
Sau khi duyệt qua đến 15 phương án thì toàn dân quyết định chọn phương án số 20, đó là quán 1946. Quán này nói chung tạm được, món kiểu cổ điển, bát đĩa cố tình đập mẻ để tạo ấn tượng với khách. Có điều không có chỗ đỗ ô tô, quán ở giữa phố Cửa Bắc mà bạn Thanh chuột phải gửi xe trên Yên Phụ, Hải Anh thì để đâu đó tận Phan Đình Phùng.


Bát mẻ này mấy chú tiểu nhị cam đoan là "có từ thời chị Dậu, mới đào được ở gốc chuối quê em"
Bát mẻ & đũa mốc. Các bạn chú ý vào hiện vật, đừng để ý đến cài gì lấp ló phía sau không lại được đọc 1 bài Trái tim & Lồng ngực Vol.2 đấy
Ngồi một lúc thì Phong ốt rồi Quỳnh Nga đến. Quỳnh Nga ngồi ngay cạnh tớ, lại mặc váy ngắn nên tớ quên cả chụp ảnh
Các bạn có thấy vết xăm trên tay của cha đầu hói không? Hắn bẩu là xăm tên vợ. Dân tình còn đồn lại rằng cách đây gần 2 chục năm, vào một lúc bồng bột hắn có xăm chữ P.C. vào một chỗ cực hiểm mà chỉ những hoàn cảnh đặc biệt mới xem được... Vấn đề được đưa ra chất vấn nhưng các đối tượng liên quan đều cười bẽn lẽn mà không bình luận gì... còn tiếp
Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009
20-11
Xin được gửi đến các thầy cô lời chúc mừng chân thành nhất. Chắc các thầy cô của 12B năm xưa giờ cũng đã nghỉ hưu cả rồi, mong các thầy, cô có sức khỏe tốt, sống hạnh phúc với gia đình.
Cũng xin gửi lời chúc tới các thầy cô đang dạy lũ con cháu chúng ta. Thực sự kính phục các thầy cô khi phải cai quản 5, 6 chục đứa nghịch như quỷ mà ở nhà đến bố mẹ chúng nó cũng không chịu nổi.
Cũng xin gửi lời chúc tới các thầy cô đang dạy lũ con cháu chúng ta. Thực sự kính phục các thầy cô khi phải cai quản 5, 6 chục đứa nghịch như quỷ mà ở nhà đến bố mẹ chúng nó cũng không chịu nổi.
Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009
Thầy tớ
Mấy tuần nay đài báo đang phát động phong trào viết cho thầy cô giáo nhân dịp 20-11. Tớ chẳng có kỷ niệm nào êm đềm, ngọt ngào đến xúc cái động đậy để mà tham gia.
Nhân cái dịp, hôm qua, em Nga lợn, sáng sớm tự nhiên gọi điện bảo “này hôm qua em mới vào blog để đọc cái ký ức vặt nhé”. Em ý lại còn in ra đọc cho ông bạn sống cùng nhà nghe mới kinh chứ. (Bật mí với cả nhà là em ý phải in ra là vì k biết sử dụng blog chứ k phải do hâm mộ đâu ạ. Cái bọn Nhật tiến tiến nhất thế giới lại tuyển em nhân viên lô tếch thế không biết). Nhưng thôi có người đọc blog 12bờ và cười rúc rích Zậy là zui rồi! Em Nga bảo mình sao không viết về các thầy cô giáo khác, còn Dung lý này, bà Nhân này, mà chỉ viết mỗi thầy Huy thôi nhỉ…
Sáng nay có việc vào bệnh viện VP, tớ gặp một đại gia hơi bị phong trần, đẹp trai, lãng tử, trước đây là thầy của tớ. Mấy chục năm kể từ ngày ra trường không hề gặp lại lần nào nhưng tớ chưa mất tới một giây để nhận ra thầy. Tớ rõng rạc:
- Em chào thầy. Thầy còn nhận ra em không ạ.
Mọi người quay hết lại nhìn cả thầy lẫn trò. Tớ đoán chắc, tất cả trong số mọi người ở đó đều thoáng nghĩ "thầy giáo á? – dạy gì nhỉ?". Vì thầy hơi bị phong độ, nghệ sĩ, hàng râu con kiến trên mép làm mọi người liên tưởng đến diễn viên trong “ván bài lật ngửa” nhiều hơn là một prô-phét-sờ. Đấy là nhìn thoáng, còn để ý kỹ hơn lại thấy ông thầy này giống đại gia địa ốc và mafia buôn hàng quốc cấm, nói chung là rất, rất không giống chất thầy . Sau phút ngỡ ngàng vì chắc có lẽ lâu lắm mới có đứa gọi mình bằng thầy. Thầy bảo
- Chào em, em làm ở đây à.
(thì ra mình cũng có dáng dấp bác sĩ đấy chớ nhỉ ). Tớ tự giới thiệu ngay
- Em là học sinh của thầy, em học khóa 87-90, thầy Huy chủ nhiệm ạ. (May do hay vào blog của bạn Đức nên nhớ ngay được khóa học).
Tớ vừa dứt lời thầy đã nói ngay
- Vậy là học lớp B.
Trí nhớ của thầy quả là đáng nể.
- Bao nhiêu năm rồi em nhìn thầy vẫn không khác xưa là mấy, thầy vẫn phong độ quá.
Ông con lớn nhà thầy đi hộ tống cứ cười tủm tỉm vì chắc cũng ngạc nhiên không kém gì mấy người ngồi cạnh.
- Thầy cười tươi nhìn tớ: Cám ơn em
Nhớ hồi đi học, rất ít đứa gọi Mít tờ này là thầy mà cả lớp hình như chỉ gọi với cái tên chỏng lỏn là Quang toán. Mỗi lần thấy con 79, tay lái sừng trâu vè vè ở cổng là đã có đứa chạy vào cấp báo “Quang toán đến! Quang toán đến! ” . So với trang phục giáo viên thời mới bỏ tem phiếu thì trang phục lên lớp của thầy hơi bị “chất nghệ” . Bu-dông, quần bò, có hôm còn chơi cả áo na-tô, giầy mô-ca, thanh niên nhìn còn phải thèm. Kể cũng lạ. Thế mà thầy lại đi dậy toán. Có lẽ đi dạy hồi đấy chỉ là nghề tay trái của thầy còn nghề chính là đánh quả thì đúng hơn. Học kỳ một còn đỡ, sang đến học kỳ hai thì giờ toán được nghỉ liên tục. Ban giám hiệu thông báo thầy bị quai bị, nghỉ ốm. Thế mà lúc sau lại thấy thầy lượn cúp vè vè ở sân trường. Hay nhỉ. Cả lớp chắc chẳng ai quên được cách thầy trị mấy “ông tám ,bà tám” trong giờ toán. Đứa nào nói lắm thầy cho ngậm cả chùm tăm liền một lúc. Phương pháp dạy và phong cách hơi bị amateur mà khối thằng sợ mất mật. Đầu giờ thầy hỏi hôm nay có ai không học bài, không làm bài tập thì đứng lên. Thằng nào lười học không làm bài tập lại không dám nhận tội mà bị phát hiện thì xơi liền lúc hai, ba trứng. Thằng nào dũng cảm nhận tội thì có khi được tha. Đến cuối năm vào cái lúc xét thưởng danh hiệu thầy mới tưng tửng hỏi có cô cậu nào vướng mắc môn của thầy mà bị tụt hạng không. (tiêu chuẩn để xét HS tiên tiến là 8 môn trên 6,5 trong đó phải có văn hoặc toán) Lần ấy tớ dũng cảm đứng lên thẽ thọt thưa thầy có em ạ. Thầy hất hàm hỏi thế sao. Tớ trả lời thưa thầy em thiếu 0,2 điểm của thầy thì được tiên tiến ạ. Thầy bảo thế cô cần bao nhiêu điểm 9 với 10, tính xem. Tớ phát biểu ngay dạ em chỉ cần 2 điểm 9 là đủ 6,5. Thầy oke, con gà đen, chỉ đạo em Trâm bơ ghi vào sổ cho tớ hai điểm 9 khống vì cái tội thật thà...
Đang miên man với mấy em lễ tân bệnh viên, thấy có người lại vỗ vai
- Thầy về Ngân nhé
Tớ sửng sốt đến kinh ngạc vì không hiểu sao thầy lại nhớ được tên tớ. Hình như những người có liên quan đến toán học đều có một trí nhớ phi thường như vậy thì phải.
Ra đến bãi gửi xe, tớ thấy thầy nhảy lên con Toya 7 chỗ, đen nhánh, lướt vèo trước mặt, cái đứa còn đang đứng bần thần. Chưa hết bàng hoàng, tớ tự hỏi “ tại sao thầy vẫn nhớ được tên mình”.
HN 14/11/2009
Nhân cái dịp, hôm qua, em Nga lợn, sáng sớm tự nhiên gọi điện bảo “này hôm qua em mới vào blog để đọc cái ký ức vặt nhé”. Em ý lại còn in ra đọc cho ông bạn sống cùng nhà nghe mới kinh chứ. (Bật mí với cả nhà là em ý phải in ra là vì k biết sử dụng blog chứ k phải do hâm mộ đâu ạ. Cái bọn Nhật tiến tiến nhất thế giới lại tuyển em nhân viên lô tếch thế không biết). Nhưng thôi có người đọc blog 12bờ và cười rúc rích Zậy là zui rồi! Em Nga bảo mình sao không viết về các thầy cô giáo khác, còn Dung lý này, bà Nhân này, mà chỉ viết mỗi thầy Huy thôi nhỉ…
Sáng nay có việc vào bệnh viện VP, tớ gặp một đại gia hơi bị phong trần, đẹp trai, lãng tử, trước đây là thầy của tớ. Mấy chục năm kể từ ngày ra trường không hề gặp lại lần nào nhưng tớ chưa mất tới một giây để nhận ra thầy. Tớ rõng rạc:
- Em chào thầy. Thầy còn nhận ra em không ạ.
Mọi người quay hết lại nhìn cả thầy lẫn trò. Tớ đoán chắc, tất cả trong số mọi người ở đó đều thoáng nghĩ "thầy giáo á? – dạy gì nhỉ?". Vì thầy hơi bị phong độ, nghệ sĩ, hàng râu con kiến trên mép làm mọi người liên tưởng đến diễn viên trong “ván bài lật ngửa” nhiều hơn là một prô-phét-sờ. Đấy là nhìn thoáng, còn để ý kỹ hơn lại thấy ông thầy này giống đại gia địa ốc và mafia buôn hàng quốc cấm, nói chung là rất, rất không giống chất thầy . Sau phút ngỡ ngàng vì chắc có lẽ lâu lắm mới có đứa gọi mình bằng thầy. Thầy bảo
- Chào em, em làm ở đây à.
(thì ra mình cũng có dáng dấp bác sĩ đấy chớ nhỉ ). Tớ tự giới thiệu ngay
- Em là học sinh của thầy, em học khóa 87-90, thầy Huy chủ nhiệm ạ. (May do hay vào blog của bạn Đức nên nhớ ngay được khóa học).
Tớ vừa dứt lời thầy đã nói ngay
- Vậy là học lớp B.
Trí nhớ của thầy quả là đáng nể.
- Bao nhiêu năm rồi em nhìn thầy vẫn không khác xưa là mấy, thầy vẫn phong độ quá.
Ông con lớn nhà thầy đi hộ tống cứ cười tủm tỉm vì chắc cũng ngạc nhiên không kém gì mấy người ngồi cạnh.
- Thầy cười tươi nhìn tớ: Cám ơn em
Nhớ hồi đi học, rất ít đứa gọi Mít tờ này là thầy mà cả lớp hình như chỉ gọi với cái tên chỏng lỏn là Quang toán. Mỗi lần thấy con 79, tay lái sừng trâu vè vè ở cổng là đã có đứa chạy vào cấp báo “Quang toán đến! Quang toán đến! ” . So với trang phục giáo viên thời mới bỏ tem phiếu thì trang phục lên lớp của thầy hơi bị “chất nghệ” . Bu-dông, quần bò, có hôm còn chơi cả áo na-tô, giầy mô-ca, thanh niên nhìn còn phải thèm. Kể cũng lạ. Thế mà thầy lại đi dậy toán. Có lẽ đi dạy hồi đấy chỉ là nghề tay trái của thầy còn nghề chính là đánh quả thì đúng hơn. Học kỳ một còn đỡ, sang đến học kỳ hai thì giờ toán được nghỉ liên tục. Ban giám hiệu thông báo thầy bị quai bị, nghỉ ốm. Thế mà lúc sau lại thấy thầy lượn cúp vè vè ở sân trường. Hay nhỉ. Cả lớp chắc chẳng ai quên được cách thầy trị mấy “ông tám ,bà tám” trong giờ toán. Đứa nào nói lắm thầy cho ngậm cả chùm tăm liền một lúc. Phương pháp dạy và phong cách hơi bị amateur mà khối thằng sợ mất mật. Đầu giờ thầy hỏi hôm nay có ai không học bài, không làm bài tập thì đứng lên. Thằng nào lười học không làm bài tập lại không dám nhận tội mà bị phát hiện thì xơi liền lúc hai, ba trứng. Thằng nào dũng cảm nhận tội thì có khi được tha. Đến cuối năm vào cái lúc xét thưởng danh hiệu thầy mới tưng tửng hỏi có cô cậu nào vướng mắc môn của thầy mà bị tụt hạng không. (tiêu chuẩn để xét HS tiên tiến là 8 môn trên 6,5 trong đó phải có văn hoặc toán) Lần ấy tớ dũng cảm đứng lên thẽ thọt thưa thầy có em ạ. Thầy hất hàm hỏi thế sao. Tớ trả lời thưa thầy em thiếu 0,2 điểm của thầy thì được tiên tiến ạ. Thầy bảo thế cô cần bao nhiêu điểm 9 với 10, tính xem. Tớ phát biểu ngay dạ em chỉ cần 2 điểm 9 là đủ 6,5. Thầy oke, con gà đen, chỉ đạo em Trâm bơ ghi vào sổ cho tớ hai điểm 9 khống vì cái tội thật thà...
Đang miên man với mấy em lễ tân bệnh viên, thấy có người lại vỗ vai
- Thầy về Ngân nhé
Tớ sửng sốt đến kinh ngạc vì không hiểu sao thầy lại nhớ được tên tớ. Hình như những người có liên quan đến toán học đều có một trí nhớ phi thường như vậy thì phải.
Ra đến bãi gửi xe, tớ thấy thầy nhảy lên con Toya 7 chỗ, đen nhánh, lướt vèo trước mặt, cái đứa còn đang đứng bần thần. Chưa hết bàng hoàng, tớ tự hỏi “ tại sao thầy vẫn nhớ được tên mình”.
HN 14/11/2009
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)