Nhật ký của sếp.
Không biết có sếp nào ở 12b có quả thời gian biểu gần giống không nhỉ.
7 giờ 30 sáng: Thức dậy. Nằm trên giường thêm ba mươi phút để cố nhớ lại những gì tối qua. Thường không nhớ ra. Khi suy nghĩ có ngáp và vươn vai nhưng không thò chân ra ngoài chăn. Máy lạnh đương nhiên vẫn mở.
8 giờ: Vào toilet. Thực hiện những nhu cầu hồn nhiên. Vừa thực hiện vừa hát. Nhạc ngoại quốc, lời Việt là chủ đạo. Cạo râu, chỉ ngoáy tai khi có tắm.
8 giờ đến 8 giờ 30: Ăn sáng. Khiển trách người làm. Than thở với vợ. Uống thuốc hạ huyết áp. Nghe tin bóng đá. Thắt cà vạt. Mặc complet.
8 giờ 30 đến 9 giờ: Ra xe. Vừa ra vừa xỉa răng. Nhắn tin cho em. Xóa một số tin nhắn của em. Kiểm tra lại lớp keo trên tóc. Ngả lưng và nới khuy áo vest.
9 giờ đến 9 giờ 30: Vô công ty. Bắt tay đủ ba người. Đọc báo. Mở vi tính xem giá chứng khoán. Nhún vai. Uống trà. Treo áo vest lên lưng ghế. Ký một số công văn. Uống trà tiếp tục.
9 giờ 30 đến 11 giờ: Mời đối tác sang quán cafe trước công ty. Dặn thư ký là đi họp. Quyết định với đối tác là còn phải gặp nhiều lần. Cười bí hiểm khi được hỏi về "hoa hồng". Cố gắng khi nói chuyện có pha tiếng Anh và tiếng Pháp. Gật đầu với mấy bàn quen. Tỏ ra nghiêm nghị với những em mới vào.
11 giờ đến 1 giờ 30: Mời đối tác dùng cơm trưa. Chọn nhà hàng sang, nhưng có hóa đơn đỏ. Uống ba ly bắt đầu xưng cậu – tớ và vỗ vai nhau. Gọi một con cầy hương nhưng chả hiểu nhà hàng dọn con gì. Thề sẽ trung thực. Hứa ký hợp đồng. Nháy mắt khi bàn về phụ nữ. Dùng khăn lạnh lau cả cổ lẫn mặt. Nói to hơn lúc bình thường. Cầm cua rang muối bằng cả hai tay. Mở khuy áo trên. Khen cô thư ký của đối tác đẹp. Nếu cao hứng có thể đọc bài thơ do mình sáng tác. Kể về những chuyến đi Bangkok, tùy theo quan điểm và độ chân tình sẽ quyết định kể từ đâu. Tranh nhau thanh toán. Ôm vai rồi siết chặt tay.
Từ 1 giờ 30 đến 3 giờ chiều: Ngủ trong salon phòng làm việc. Dặn thư ký không để ai vào. Ngáy to hay nhỏ là tùy loại rượu vừa uống. Khi ngủ thỉnh thoảng có giật mình.
Từ 3 giờ đến 3 giờ 30: Thức dậy. Rửa qua mặt mũi. Xem lại giấy tờ ban sáng. Gọi thư ký vô khiển trách, cố gắng tìm ra vài lý do. Thư ký nên già để tránh dị nghị. Họp với tay trợ lý thân tín. Dặn nó phone về nhà khi mình đi vắng để nhờ nói lại với vợ một số thông tin đã chọn lọc. Trao đổi vài đĩa phim DVD. Nhờ tìm vài loại thuốc và vài thứ rượu ngâm. Khi trợ lý ra khỏi phòng thì phone cho em, than từ sáng tới giờ quá bận.
Từ 3 giờ 30 đến 4 giờ 30: Họp các trưởng phòng chủ chốt. Mắng ba đứa, khen ba đứa, còn lạnh lùng với ba đứa. Nhấn mạnh những điều đã nói hôm qua. Kêu mệt và kêu nhức đầu nhưng đứa nào hỏi thăm thì gạt đi. Nhớ những câu quan trọng có đứng lên khi nói.
Từ 4 giờ 30 đến 5 giờ 30: Ở lại trong văn phòng khi mọi người đang ra về, cố tình để hé cửa. Viết và đọc như điên. Quát ầm ầm trong điện thoại. Khi mọi người đã về hết, phone cho em hẹn cafe chiều.
Từ 5 giờ 30 đến 7 giờ: Ngồi với em ở cafe loại sang. Nói nhiều về tâm trạng, về cảm xúc và nghệ thuật. Tiết lộ rằng mình sinh ra đáng lẽ phải làm nghệ sĩ chứ không hợp kinh doanh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy, giờ mới thấy tiền bạc là phù du. Thở dài kín đáo. Nắm tay nhè nhẹ. Xa xôi về nỗi cô đơn mơ hồ. Đọc một câu trong cuốn tiểu thuyết vừa xem. Bất thình lình nhìn em không nói.
Từ 7 giờ đến 9 giờ: Đi ăn tối với em. Thức ăn ngon, đĩa nhỏ, phòng kín đáo, rượu vang thơm. Đèn mờ dịu. Kể về thời thơ ấu vất vả. Ngạc nhiên với những điều cổ hủ. Phẫn nộ với những nhỏ nhen. Cau mày khi nghe về tiền bạc. Bao dung khi nói về tội lỗi.
Từ 9 giờ đến 10 giờ tối: Về nhà. Than với vợ là sắp điên lên vì họp. Ăn cơm nhà nửa chén, kêu mệt rồi thôi. Đá cho con mèo hai cú.
Từ 10 giờ đến 10 giờ 30: Vô toilet. Tùy hôm mà ngồi trong đó nhanh hay chậm. Kiểm tra kỹ các dấu vết trên thân mình. Nhìn toàn thân xem bụng đã chiếm bao nhiêu. Đánh răng bằng máy. Định xức dầu thơm rồi lại nhún vai.
Từ 10 giờ 30: Lên giường. Tắt di động. Xóa hết tin nhắn còn sót lại. Đọc báo Thời trang trẻ, không dừng quá lâu ở các trang áo tắm để vợ khỏi nghi. Kêu mệt thêm lần nữa. Ngủ và ngáy đều. Nằm mơ thấy mình còn trẻ.
(Nguồn: Facebook)
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009
Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009
INVITATION
Nhã cu sẽ cưới vợ vào ngày 14/8/2009 (tức 24/6 âm lịch) đề nghị các bạn cung cấp địa chỉ từ thiện để gửi giấy mời. Ai không đi dự thì phải có giải thích rõ ràng.
Đức, Chi, Ngân, Nga trợ giúp Nhã cu trong vấn đề này nhé.
Cảm ơn tất cả mọi người.
- Jimmy Nhã -
Đức, Chi, Ngân, Nga trợ giúp Nhã cu trong vấn đề này nhé.
Cảm ơn tất cả mọi người.
- Jimmy Nhã -
Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009
Không hiểu sao mãi chẳng thể nào quên
Khoảng trời trong veo đôi mắt ấy
Phút đầu tiên anh nhìn em bối rối
Gọi thu về nhóm ngọn lửa đầu tiên.
Tình yêu đầu tựa sắc cỏ dịu êm
Đôi mắt yêu thương đốt lòng em lửa cháy
Anh dịu dàng như mùa thu ấy
Và đáng yêu tựa đôi mắt hay cười.
Và bây giờ thì xa cách vô biên
Anh đã quên?Sẽ quên?Còn em thì vẫn nhớ
Khoảng trời năm xưa bình yên nho nhỏ
Rất dịu dàng trong đôi mắt nhìn em.
Khoảng trời trong veo đôi mắt ấy
Phút đầu tiên anh nhìn em bối rối
Gọi thu về nhóm ngọn lửa đầu tiên.
Tình yêu đầu tựa sắc cỏ dịu êm
Đôi mắt yêu thương đốt lòng em lửa cháy
Anh dịu dàng như mùa thu ấy
Và đáng yêu tựa đôi mắt hay cười.
Và bây giờ thì xa cách vô biên
Anh đã quên?Sẽ quên?Còn em thì vẫn nhớ
Khoảng trời năm xưa bình yên nho nhỏ
Rất dịu dàng trong đôi mắt nhìn em.
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2009
Em bỏ chồng về ở với tôi không ?

Lại nói về chàng Thiếu tá , sau khi đọc những dòng KU vặt ( hay " vặt KU " ??? ) đầy vật vã của bạn gái Mango về một thời hoa mộng tuyền nước mắt và dây dợ lòng thòng ...
Chàng Thiếu tá bỗng dưng cảm thấy mình vẫn còn mắc quá nhiều nợ hồng trần ( hay hồng quần thì chả bít )mà cáh trả nợ duy nhất là xuất gia vào làm đệ tử cửa Phật . Trước khi ra đi chàng ta có để lại một bài thơ trên bàn làm việc và nhờ mấy em công vụ người Lào gửi theo địa chỉ này về Việt Nam , được sự cho phép của Thiếu tá chúng tôi xin trân trọng công bố bài thơ này :
Em bỏ chồng về ở với tôi không ?
Em bỏ chồng về với tôi không ?
Sao nghe trống vắng ở trong lòng
Ước chi ngày tháng quay lại được
Chấp nhận tình em thỏa nhớ mong !.
Em bỏ chồng về với tôi không ?
Con em thì cứ gửi bên chồng
Với anh em là sing gô móm (single mom)
Đổi lại tình ta bớt long đong !.
Em bỏ chồng về với tôi không ?
Bên nhau hai đứa một cỗ lòng
Sẻ ra từng miếng ăn để sống
Mắm tôm , muối ớt thế cũng xong !.
Em bỏ chồng về với tôi không ?
Bao nhiêu cay đắng thưở chưa chồng
Giờ đây, tất cả là kỷ niệm
Anh thành chú tiểu ... Em biết không ?.
Em bỏ chồng về với tôi không ???
Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009
Ký ức vặt - Phần 6
Thầy Huy (Nguyễn Như Huy)
“ Mai sau lớn khôn rồi làm sao có thể nào quên
Ngày xưa thầy dậy dỗ khi em tuổi còn thơ…”
Trong suốt 12 năm đi học thời phổ thông, mình toàn học các cô giáo, lên đến cấp 3 thì mới bắt đầu học thầy. Thầy là giáo viên dạy Văn kiêm giáo viên Chủ nhiệm trong suốt 3 năm liền.
Hồi mình vào lớp 10, lúc ấy thầy khoảng gần 50 tuổi, gần gần với tuổi bố mình, dân Hà nội chính gốc. Thầy Huy dáng người gầy, nhỏ, lưng hơi còng, trán cao do ít tóc. Khi đi dạy thầy hay mặc áo sơ mi kẻ ca rô xanh hoặc áo sơ mi trắng, đóng thùng, tay xách một cái cặp mầu da bò, và không khi nào thiếu cái mục kỉnh...
Ngay đầu năm lớp 10 mình đã được nghe truyền thuyết kể về nickname của thầy. Một thằng học sinh lớp trên chỉ vì chót buột miệng xướng cái đặc điểm dễ nhận dạng của thầy trong giờ cảm thụ thơ của ông em họ xa lắc xa lơ với thầy là ông Cù Huy Cận đã bị thầy cho xơi một cái tát.
Làm chủ nhiệm, vừa dạy vừa quản lý hơn 50 đứa tuổi ăn tuổi lớn, dở dở ương ương, nghịch hơn quỉ sứ trong cái thời bao cấp khốn khó là điều không phải dễ. Riêng cái đoạn sáng nào cũng gò lưng đạp lọc cọc từ tận Thành Công lên tận Lý Thường Kiệt, đến nơi cũng đủ hộc bơ, xong lại phải nói tới mấy tiết liền, tới tận trưa lại đạp xe về, nghe không đã thấy mệt,nên cái việc truyền thụ văn học cho lũ trẻ ranh là điều không tưởng. Ngay cái việc đọc, hiểu những cái được đọc trong sách giáo khoa thì có lẽ cũng chỉ non nửa lớp làm được, còn lĩnh hội với cảm thụ tác phẩm văn học này nọ thì chỉ là chuyện viễn tưởng. Hồi đấy đi học may lắm thì có nắm xôi chim chim tống vào bụng, không thì cứ thế nhịn đói mà đi học. Ngồi nghe giảng văn, bụng réo, mắt hoa, bánh qui hugo thì nuốt được chứ Victor Hugo thì thôi, chữ thầy em lại giả thầy. Còn cái văn học nước nhà, toàn học các tác phẩm từ cái đời ơ kìa, nhắm mắt lại toàn thấy nghèo với khổ, với bọn mình thì truyện ngắn cũng như truyện tranh, làm sao mà tiếp thu cho được.Thực ra mà nói cũng chẳng biết thầy có tâm huyết với môn văn học này không, nhưng mình nhớ là mỗi lần tới giờ văn, giọng thầy cứ đều đều như ru ngủ, thầy đọc, ở dưới đứa nào thích thì chép, không thì chúng nó làm việc riêng. Gì chứ ông Phong chó với ông Tuấn Anh bàn mình làm quái gì có vở văn, thầy đọc chúng nó chỉ giả vờ ngoáy ngoáy cái bút chứ đầu óc thì còn để tận đẩu đâu. Lâu lâu thầy ra sắc lệnh kiểm tra vở ghi và vở soạn. Lúc ấy các con giời mới cuống lên, tính kế thay vở mới. Thầy chắc cũng biết dưng mà kệ bố nhà chúng mày, học cũng thế mà không học cũng vẩn thế, thầy nhỉ. Với bọn củ chuối như mình thì học văn và hành văn là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau…
Thầy Huy hiền nhưng cục tính. Bình thường không sao, nhưng lắm hôm thầy giảng ở trên, học trò ở dưới nói chuyện rào rào như cơm sôi, thầy hạ mục kỉnh phóng tầm mắt xuống khu vực trung tâm phát sóng, ôi thôi thế nào cũng có đứa trúng đạn. Nhẹ thì đứng lên trả lời vài câu hỏi, nặng thì đứng chịu trận nghe thầy lên lớp độ mươi phút, trong tiếng cười rúc rích của những đứa thoát hiểm phía xung quanh…Nhưng thầy cũng là người tình cảm. Nhớ có lần thi đá bóng giữa hai lớp, thầy xắn cả quần lên hò hét, phi cả ra giữa sân bế bổng thằng Ốt lên lúc nó làm bàn, thầy reo hò, sung sướng như một ông bố bế thằng con giai.
Mình nhớ nhất hai lần suýt bị thầy đuổi học. Một lần là chót dại cho người hùng cùng bàn mượn vở lên trả bài, vừa nhìn thấy vở mình thầy vứt mục kỉnh, tăng xông, mặt đỏ như gấc đuổi luôn hai đứa ra khỏi lớp. Lát sau xuống phòng bảo vệ nghe hạ hồi phân giải, và người hùng nhận hết lỗi lầm, thầy phán một câu đi vào lòng người rằng thì là mà…. mình chỉ là nạn nhân. Lần ấy người hùng bị đuổi học mời phụ huynh đến trường, còn mình thì bị thầy cho vào bộ nhớ. Còn lần nữa là mình với bạn Kiều Anh và Minh Cụt trốn học giờ Nga, đang thao thao bất tuyệt ở hàng u Tí thì thầy ở tầng 3 ngó xuống tóm sống. Thằng Minh cụt lúc đấy lại dám bảo là cô Hương hôm nay nghỉ. Lúc xuống thầy thấy cô Hương lù lù trong phòng giám hiệu, thầy hằm hằm lên lôi cổ 3 đứa xuống phòng hiệu trưởng vì tội vu khống. Vừa đi thầy vừa nói tá lả, tưởng quả này chết chắc nhưng thầy không biết học trò thầy đầu óc điện tử nghĩ ngay ra một kế mà đến giờ mình vẫn thấy mình suất sắc. Thầy hỏi tại sao các cô các cậu lại dám bỏ học giờ Nga…mình dạ thưa…dạ thưa thầy…mà chưa nghĩ là kế gì. Thấy thầy mắt long xòng xọc mình sợ quá đánh liều thưa thầy…vì em…vì em là…con gái... Thầy hứ lên một tiếng…thầy bảo thôi về lớp. Còn Minh cụt thì bị đuổi học vì chẳng nghĩ ra lý do gì. Là con gái thật tuyệt!
Nhớ lần mình bị mời phụ huynh đến vì không chịu xuống xếp hàng. Lần đó phải đến hơn chục đứa bị thầy tóm. Cả hội mình chỉ thoát mỗi em Chi bủm. Bố mình với mẹ bạm Thúy rủ nhau đến nhà thầy. Đinh ninh thế nào về cũng bị cho ăn chưởng, thế mà không về chỉ bị nhắc nhở có tí, thầy bảo nói chung là ngoan nhưng hơi thiếu ý thức tập thể. May thế! Sau lần ấy bố bảo hoàn cảnh nhà thầy cũng vất vả, thầy vừa phải đi dậy, vừa nuôi hai đứa con còn nhỏ vì vợ thầy sang Nga tìm đường cứu nước…nên chúng mày liệu, đừng có mà làm thầy phát điên.
Sau này ra trường rồi mình cũng chỉ có dịp đến nhà thầy khoảng 2, 3 lần gì đó vào dịp 20-11. Lần nào đến thầy cũng đọc cho cả lớp nghe thiệp chúc của bạn Lê Hường gửi thầy từ phương xa, giọng thầy tự hào, rưng rưng xúc động.
Những năm sau này học hành, đi làm bận rộn cũng chẳng có lúc nào đến thăm lại thầy, chắc thầy bây giờ cũng phải 70 rồi, hình như vẫn sống một mình với thằng con trai út.
Nhất định năm nay sẽ rủ mấy đứa nặc nôi đi thăm thầy bằng được, chẳng biết thầy còn nhận ra mình không nữa.
Thầy ơi…
“ Mai sau lớn khôn rồi làm sao có thể nào quên
Ngày xưa thầy dậy dỗ khi em tuổi còn thơ…”
Trong suốt 12 năm đi học thời phổ thông, mình toàn học các cô giáo, lên đến cấp 3 thì mới bắt đầu học thầy. Thầy là giáo viên dạy Văn kiêm giáo viên Chủ nhiệm trong suốt 3 năm liền.
Hồi mình vào lớp 10, lúc ấy thầy khoảng gần 50 tuổi, gần gần với tuổi bố mình, dân Hà nội chính gốc. Thầy Huy dáng người gầy, nhỏ, lưng hơi còng, trán cao do ít tóc. Khi đi dạy thầy hay mặc áo sơ mi kẻ ca rô xanh hoặc áo sơ mi trắng, đóng thùng, tay xách một cái cặp mầu da bò, và không khi nào thiếu cái mục kỉnh...
Ngay đầu năm lớp 10 mình đã được nghe truyền thuyết kể về nickname của thầy. Một thằng học sinh lớp trên chỉ vì chót buột miệng xướng cái đặc điểm dễ nhận dạng của thầy trong giờ cảm thụ thơ của ông em họ xa lắc xa lơ với thầy là ông Cù Huy Cận đã bị thầy cho xơi một cái tát.
Làm chủ nhiệm, vừa dạy vừa quản lý hơn 50 đứa tuổi ăn tuổi lớn, dở dở ương ương, nghịch hơn quỉ sứ trong cái thời bao cấp khốn khó là điều không phải dễ. Riêng cái đoạn sáng nào cũng gò lưng đạp lọc cọc từ tận Thành Công lên tận Lý Thường Kiệt, đến nơi cũng đủ hộc bơ, xong lại phải nói tới mấy tiết liền, tới tận trưa lại đạp xe về, nghe không đã thấy mệt,nên cái việc truyền thụ văn học cho lũ trẻ ranh là điều không tưởng. Ngay cái việc đọc, hiểu những cái được đọc trong sách giáo khoa thì có lẽ cũng chỉ non nửa lớp làm được, còn lĩnh hội với cảm thụ tác phẩm văn học này nọ thì chỉ là chuyện viễn tưởng. Hồi đấy đi học may lắm thì có nắm xôi chim chim tống vào bụng, không thì cứ thế nhịn đói mà đi học. Ngồi nghe giảng văn, bụng réo, mắt hoa, bánh qui hugo thì nuốt được chứ Victor Hugo thì thôi, chữ thầy em lại giả thầy. Còn cái văn học nước nhà, toàn học các tác phẩm từ cái đời ơ kìa, nhắm mắt lại toàn thấy nghèo với khổ, với bọn mình thì truyện ngắn cũng như truyện tranh, làm sao mà tiếp thu cho được.Thực ra mà nói cũng chẳng biết thầy có tâm huyết với môn văn học này không, nhưng mình nhớ là mỗi lần tới giờ văn, giọng thầy cứ đều đều như ru ngủ, thầy đọc, ở dưới đứa nào thích thì chép, không thì chúng nó làm việc riêng. Gì chứ ông Phong chó với ông Tuấn Anh bàn mình làm quái gì có vở văn, thầy đọc chúng nó chỉ giả vờ ngoáy ngoáy cái bút chứ đầu óc thì còn để tận đẩu đâu. Lâu lâu thầy ra sắc lệnh kiểm tra vở ghi và vở soạn. Lúc ấy các con giời mới cuống lên, tính kế thay vở mới. Thầy chắc cũng biết dưng mà kệ bố nhà chúng mày, học cũng thế mà không học cũng vẩn thế, thầy nhỉ. Với bọn củ chuối như mình thì học văn và hành văn là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau…
Thầy Huy hiền nhưng cục tính. Bình thường không sao, nhưng lắm hôm thầy giảng ở trên, học trò ở dưới nói chuyện rào rào như cơm sôi, thầy hạ mục kỉnh phóng tầm mắt xuống khu vực trung tâm phát sóng, ôi thôi thế nào cũng có đứa trúng đạn. Nhẹ thì đứng lên trả lời vài câu hỏi, nặng thì đứng chịu trận nghe thầy lên lớp độ mươi phút, trong tiếng cười rúc rích của những đứa thoát hiểm phía xung quanh…Nhưng thầy cũng là người tình cảm. Nhớ có lần thi đá bóng giữa hai lớp, thầy xắn cả quần lên hò hét, phi cả ra giữa sân bế bổng thằng Ốt lên lúc nó làm bàn, thầy reo hò, sung sướng như một ông bố bế thằng con giai.
Mình nhớ nhất hai lần suýt bị thầy đuổi học. Một lần là chót dại cho người hùng cùng bàn mượn vở lên trả bài, vừa nhìn thấy vở mình thầy vứt mục kỉnh, tăng xông, mặt đỏ như gấc đuổi luôn hai đứa ra khỏi lớp. Lát sau xuống phòng bảo vệ nghe hạ hồi phân giải, và người hùng nhận hết lỗi lầm, thầy phán một câu đi vào lòng người rằng thì là mà…. mình chỉ là nạn nhân. Lần ấy người hùng bị đuổi học mời phụ huynh đến trường, còn mình thì bị thầy cho vào bộ nhớ. Còn lần nữa là mình với bạn Kiều Anh và Minh Cụt trốn học giờ Nga, đang thao thao bất tuyệt ở hàng u Tí thì thầy ở tầng 3 ngó xuống tóm sống. Thằng Minh cụt lúc đấy lại dám bảo là cô Hương hôm nay nghỉ. Lúc xuống thầy thấy cô Hương lù lù trong phòng giám hiệu, thầy hằm hằm lên lôi cổ 3 đứa xuống phòng hiệu trưởng vì tội vu khống. Vừa đi thầy vừa nói tá lả, tưởng quả này chết chắc nhưng thầy không biết học trò thầy đầu óc điện tử nghĩ ngay ra một kế mà đến giờ mình vẫn thấy mình suất sắc. Thầy hỏi tại sao các cô các cậu lại dám bỏ học giờ Nga…mình dạ thưa…dạ thưa thầy…mà chưa nghĩ là kế gì. Thấy thầy mắt long xòng xọc mình sợ quá đánh liều thưa thầy…vì em…vì em là…con gái... Thầy hứ lên một tiếng…thầy bảo thôi về lớp. Còn Minh cụt thì bị đuổi học vì chẳng nghĩ ra lý do gì. Là con gái thật tuyệt!
Nhớ lần mình bị mời phụ huynh đến vì không chịu xuống xếp hàng. Lần đó phải đến hơn chục đứa bị thầy tóm. Cả hội mình chỉ thoát mỗi em Chi bủm. Bố mình với mẹ bạm Thúy rủ nhau đến nhà thầy. Đinh ninh thế nào về cũng bị cho ăn chưởng, thế mà không về chỉ bị nhắc nhở có tí, thầy bảo nói chung là ngoan nhưng hơi thiếu ý thức tập thể. May thế! Sau lần ấy bố bảo hoàn cảnh nhà thầy cũng vất vả, thầy vừa phải đi dậy, vừa nuôi hai đứa con còn nhỏ vì vợ thầy sang Nga tìm đường cứu nước…nên chúng mày liệu, đừng có mà làm thầy phát điên.
Sau này ra trường rồi mình cũng chỉ có dịp đến nhà thầy khoảng 2, 3 lần gì đó vào dịp 20-11. Lần nào đến thầy cũng đọc cho cả lớp nghe thiệp chúc của bạn Lê Hường gửi thầy từ phương xa, giọng thầy tự hào, rưng rưng xúc động.
Những năm sau này học hành, đi làm bận rộn cũng chẳng có lúc nào đến thăm lại thầy, chắc thầy bây giờ cũng phải 70 rồi, hình như vẫn sống một mình với thằng con trai út.
Nhất định năm nay sẽ rủ mấy đứa nặc nôi đi thăm thầy bằng được, chẳng biết thầy còn nhận ra mình không nữa.
Thầy ơi…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)