Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Happy birth Day - nhà văn lãng mạn nhất blog

Trong lòng run run cảm động, không biết nói gì hơn chỉ dám chúc bạn 30 năm sau vẫn chạy tốt như thế này
Một số bon xấu bụng nó bảo phải ngon thế này, không biết làm sao đây (Theo yc của Bộ CA ảnh đã được dỡ xuống để bọn xấu không lợi dụng. Ai cần xem ảnh xin liên hệ với photographer)

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Chó trượt hay Câu chuyện anh bán nước gạo

Báo cáo nhanh vụ offline 31/10
Vụ Offline lần này đã thành công mỹ mãn nếu xét theo truyền thống của 12B tức là: Giờ cao su - Ăn nhậu rề giề - Cười đứt ruột.

Gửi tạm mấy cái ảnh đại diện lên trước, còn tại sao lại Chó trượt hay Chàng bán nước gạo là ai xin khất các bạn sau vì bận quá

Tăng 1: Trung nguyên - Điện Biên Phủ
Tăng 2: Quán 1946
Tăng 3: Cafe Quất

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Như là cổ tích!

Hơn hai thập kỷ trước tớ cũng là trẻ con. Trẻ con ngày ấy giờ là một mụ già gần bốn bó, là một phần li ti lỉ tỉ của cái thế giới gần 7 tỉ người. Trẻ con hồi ấy và trẻ con bây giờ thì thế nào nhỉ? So sánh kiểu này bọn trẻ nó lại gọi tớ là đồ bà già lẩm cẩm cũng nên.

Tuần trước con gái tròn 6 tuổi, đòi mẹ mua cho một chiếc xe đạp. Mặc dù ở nhà hiện có hẳn 2 chiếc đang xếp xó. Một chiếc mua lúc 2 tuổi giờ vẫn còn mới cóng, một cái scooter mới tậu hồi đầu hè, may ra thì lướt được độ trăm vòng. Mua toàn tiền trăm cả chứ ít gì. Thế mà con gái rượu lí luận cái xe đấy là xe cho trẻ con, xe để chơi, không phải xe hai bánh để đi, tuổi nào xe nấy chứ mẹ. Đòi hỏi thì chính đáng, lập luận lại xác đáng thế ai nỡ lòng nào mà từ chối. Thôi thì Bà Triệu tớ thẳng tiến. Eo ôi đủ chủng loại nhé , xanh, hồng, đỏ, tím, từ made in Tháiland, Tung Của - hàng trung ương, địa phương, giáp biên, rồi Việt nam xuất khẩu, nội địa, chưa hết đâu còn Barbie, Disney, Hello Kitty… linh tinh loại. Hoa hết cả mắt! Giá cả thì trải dàn từ vài trăm đến vài triệu. Sau một hồi ngắm ngiá, sờ nắn, tớ quyết định tậu cho con gái một chiếc Doremon hai bánh loại trung, mầu hồng tím, xinh lắm, ma-de-in Thái Lai, vì chẳng biết có phải Thái thật không, với giá nửa chỉ vàng bốn con 9…Trẻ con giờ sướng thế đấy!



Chợt nhớ đến thời thơ ấu của mấy “cụ khốt” nhà chúng nó, thời những năm 80 của thế kỷ trước...
Xe đạp ngoại nhập có giá bằng cả một gia tài. Ngẫm lại cái thủa tớ còn bé tí, xe đạp 3 bánh là của hiếm. Phải nhà nào giầu mới có, còn không cũng phải con cháu các nhà khá giả. Xe đạp trẻ con gì mà mới nhìn tưởng cục sắt gỉ. Tớ đã từng mút tay thèm thuồng, nhìn thằng hàng xóm, mặt vênh như cái bánh đa nướng dở, tinh tướng ngồi trên cái xe như thế. Gọi là xe đạp cho nó mít-tơ-oai thôi, chứ hai đứa nhà tớ mà nhìn thấy nó tưởng xe thiết giáp giành cho con trẻ. Thật đấy, ! Nhưng để mà được đặt đít lên cái xe kiểu ấy, tớ phải tỉ tê hàng tuần, rồi phục một ngày đẹp trời, bố mẹ chở lên chơi nhà bác mãi tận trên hàng Bồ - phố của bọn nhà giầu, nịnh gãy lưỡi thì con mụ chị họ mới cho đạp vài vòng. Cái xe đã quá tuổi về hưu nhưng vẫn còn phải tiếp tục sứ mệnh lịch sử, quay vòng thêm vài ba gia đình trong dòng họ nữa rồi mới được phép băng hà.



Lớn hơn một chút, chắc cỡ khoảng 7,8 tuổi gì đó, bắt đầu tuổi tập xe, như con gái tớ bây giờ. Hồi ấy có bói cả Hà nội cũng không lấy đâu ra một chiếc xe đạp cỡ nhỏ giành cho thiếu nhi, mi-ni thì hiếm lắm, trẻ con cứ xe đạp to oành, cái loại vành 650, 680 của người lớn mà lướt. Bọn trẻ thập kỷ 80 làm gì có khái niệm “hàng hiệu” trong đầu. Tớ đầu quân cho phi đội xe đạp trong xóm bằng chiếc xe “multi-brand” của mẹ . Gọi là “multi-brand” vì nó được lắp ráp từ nhiều linh kiện đến từ các brand name nổi tiếng thời Lê...Duẩn: khung, yên favourit xịn, xích líp Tiệp, Mayơ tầu, gác-đờ-xen Liên xồ nhưng mà lốp lại made in Sao vàng, cái lọai bột nhiều hơn cao su. Người bé loắt choắt như cái kẹo, tớ nhấp nhấp, nhổm nhổm trên chiếc xe liệt vào hàng gần top trong đám xe đạp cà tàng ở xóm. Mẹ tớ kể hồi ấy một đôi lốp được định giá tương đương hai- ba cái quần đùi của bố , cộng năm bánh xà phòng 72, thêm một cái phích nước Rạng đông, đại khái thế. Cho nên cái xe nhà tớ dù chắp vá thế nhưng vẫn thuộc hàng á hậu 2 trong đám xe đạp của bọn trong xóm. Vì có đứa còn đi cái xe đạp lốp trước đen, lốp sau vàng, xung quanh gia cố thêm một mớ dây chun cắt ra từ xăm xe, buộc loằng ngoằng vào những chỗ bị “bụng chửa” cơ , còn khung thì đã mấy lần gỉ sét, sơn đi sơn lại đến nỗi không còn nhận ra màu nguyên thủy của nó là màu gì.



Tớ còn nhớ ý nguyên cái cảm giác đứng ở cổng ngóng mẹ đi làm về, có khi chưa kịp xuống xe đã vồ lấy mượn…Có nhứng lần bị ngã, xe nó đè cả lên người, cái gióng xe nó đập cho một phát, tím hết cả “ấy” ra. Hôm nào hứng lên không có xe của mẹ, tớ lượn hẳn xe gióng của bố. Chân thò chân thụt qua cái thanh ngang, vẹo mông, nghiêng sườn tớ vẫn lướt vèo vèo. Lúc ấy chỉ ước ao ngồi hẳn trên yên, đạp được như người lớn mà không cần ngoẹo đít.



Bọn tớ còn sáng tạo lắm, chứ chẳng như các cô chiêu, cậu ấm bây giờ. Gì chứ chuyện tuột xích, hay sang vành, chỉ 2 phút là xong. Tớ nhớ như in cách lắp xích tuột nhé. Đầu tiên là đặt các mắt xích vào cái líp nhỏ phía sau rồi lựa các mắt xích tiếp theo, cắm đúng vào các răng nhọn phía trên của cái đĩa đằng trước, dấn pê-đan phát là lại vô tư. Còn sang vành thì nhờ bọn lớn hơn nó đá cho mấy cái. Lệch ghi đông mà nặng thì kè vào vỉa hè rồi oạch phát là okia, nhẹ thì xoạc cẳng, kẹp lốp vào giữa hai chân mà nắn.

Lớn – lên cấp 2 tớ vẫn mơ ước có cái xe đạp mi-ni, vào cấp 3 cũng chỉ dám ấp ủ sau này được mặc áo bu-dông ngồi xe đạp mipha hay ét-ca lượn vài vòng cho bõ cơn sĩ diện. Thời ấy mà dám mơ thế là cũng bằng thời nay mặc váy Escada cưỡi xe Vespa rồi đấy.

Thật như là cổ tích!

Mng 10/2009

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

THÔNG BÁO KHẨN!

Bởi vì có 1 bạn tên là Nhã yêu cầu tớ làm cái này
"Đức ơi!
Để riêng một cái NOTE cho Đám cưới Cương Cận đi."

Bởi vì có 1 bạn tên là Cương viết cái này:
"Sao đăng ký lên thớt mới trong trang này khó thế nhỉ? Đứa nào chọn dùng cái này thế ?

Cương Cận muốn mời mọi người dự đám cưới 5.30pm thứ 6 ngày 30.10 tại Salon 2 Cung Việt Xô.

Mọi người xác nhận giúp nhé.
0915 342 354
cuong-chu@hipt.com.vn"

Bởi vì 2 cái Bởi vì trên cho nên mới có cái thông báo này. Đề nghị nam phụ lão ấu có ghé qua thì hô hoán thêm cho mọi người cùng biết

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Bàn về sự bình đẳng của nam nữ



Chào các Anh !

Tôi mới sống tại Việt Nam này trong khoảng 40 năm nhưng cũng đủ để hiểu tại sao cuộc đời đàn ông An Nam mình khổ sở và tăm tối đến vậy ( Nói dại chứ chắc tối hơn cả cái tiền đồ của chị Dậu... )

Ngày nay chị em phụ nữ An Nam chúng ta cứ liên tục đòi công bằng và bình đẳng trong mọi lĩnh vực cuộc sống ( kể cả trong lĩnh vực XXX ... ) trong khi có một số vấn đề cư mặc định như nghiễm nhiên anh em ta phải chịu .

Nhớ ngày xưa chị Út Tịch chỉ vì ghét thằng chả hàng xóm kêu chị là loại : " Đàn bà đ...ái không qua ngọn cỏ " mà chị bèn leo phắt lên ngọn cây dừa tụt cái lai quần rồi thoải mái phun mưa cho tụi đàn ông phải ngửa cổ mà ngắm ( Chả hiểu có bổ béo gì không mà thằng chả nào cũng về kêu vợ mua thuốc rỏ mắt V-ronto và cao dán Salonpas ...hé hé ).

Cũng vì cái sự đòi quyền lợi quái gở của kiểu chị Ut mà bây giờ tại gia đình nhiều anh em ta đang phải đối mặt với cuộc đấu tranh giành sự bình quyền cho phụ nữ . Nào là phải Anh phải share công việc nội trợ , cho con ăn , cho con đi học hay tiện tay anh giặt luôn cho em mấy cái đồ con con của phụ nữ...
Nào là thằng chả hàng xóm giỏi kiếm tiền trên thị trường " trứng " khoán , mua xe , sắm đồ rùi đi du lịch đó đây , còn anh thì chỉ được cái ăn no rồi nằm . Nào là khoản xxx cũng phải woman on top...phuuu uùu ui chao mệt thật .

Vẫn biết đàn bà là hay so sánh và tham lam , rưng mà tôi vẫn thấy nó thế nào ý các anh em nhể ???.

Hehe , khi lựa chọn cho mình một người chồng thì họ phải chắc đó là người đàn ông lý tưởng của mình rồi chứ ( trừ khi kiếm thằng chả nào chỉ đi đổ vỏ ốc thui ), vậy mà bây giờ vẫn so sánh và mơ mộng viển vông để rồi lại làm nhũng việc trái với đạo lý như cái việc ngoại tình ở công sở mà tôi muốn nói dưới đây .

Trong thời hiện đại , khi cuộc sống vật chất đã đầy đủ , con người chúng ta không còn phải lo cơm ăn áo mặc hàng ngày mà đã biết ăn ngon mặc đẹp ( người sành điệu mừ ), thì tất cả chúng ta đều phải đứng trước một thử thách : Đó là nạn thả dê ở công sở....

Giải thích thế nào đây , khi một gã xếp được ăn uống đầy đủ chất đạm , ngồi trong phòng điều hòa hay ô tô đời mới , mí lỵ mụ vợ hắn thời chăn trâu cắt cỏ vừa già lại vừa xấu , suốt ngày sặc sụa mùi dầu cao Sao Vàng.

Đối nghịch lại là hình ảnh em thư ký hay nhân viên mơn mởn , chân dài váy ngắn , mùi nước hoa Ba Di ( Paris ) thơm lừng thì có nhẽ đến cả đồng chí Chúa cũng không thể cầm lòng được .

Anh xếp cần em thư ký để kéo lại tuổi thanh xuân , còn em thì lại cần anh xếp để mưu đồ việc gì đấy ( Ai mà biết được.....), thế là anh chị bập vào nhau , xoắn quẩy . Lâu ngày lủa gần rơm cũng cháy nữa là hộp quyẹt để cạnh bồn xăng ...

Tất nhiên không phải cô thư ký hay nhân viên nào cũng thế và cũng chả phải tay xếp nào đều vậy cả ( Nắm đũa tui chỉ vơ vài đôi thôi đấy nhá ) Tuy nhiên vấn đề này bây giờ đang là phong trào sành điệu của mấy đám dân HN no cơm rửng mỡ , dân chơi nỏ sợ mưa rơi hay sành điệu dùng hàng hiệu lại viêm đường tiết niệu .

Phân tích sơ qua để các anh nhận thấy một mối nguy cơ rất lớn đang đe doạ đến cái hạnh phúc của gia đình bé nhỏ của chúng ta mà nguyên nhân chủ yếu lại là cái sự đòi quyền bình đẳng kiểu chị Ut Tịch ... Vậy thì chúng ta ( cả anh và em ) nên giả quyết vấn đề này như thế nào ???

Có lẽ em nên thay đổi phong cách trang điểm và thời trang, không nên mặc bộ đồ ngủ nhầu nhĩ đi chợ hay siêu thị . Chịu khó mua vài lọ nước hoa chứ không nên để mùi hương thiên nhiên như vậy , khẹc khẹc và nên dành thời gian cho việc tập thể dục , relax hơn là ngó qua lão hàng xóm hay gã xếp để rồi so sánh với chồng mình.

Thế còn anh ??? Anh nên bớt thời gian nhậu nhẹt và đàn đúm bạn bè đi , chịu khó chia sẻ công việc gia đình với em . Hãy bỏ thói đi làm về là cắm mặt vào tờ báo hay cái tivi và vi tính , bụng thì phệ nên iem nhìn tay xếp của iem ngoon hơn he he .

Và thế là anh vì em , em cũng vì anh nên chúng ta ( tất cả chúng ta đấy , đừng có đọc rồi nói mình vô can đi hỡi khách giang hồ ) sẽ giữ mãi niềm hứng khởi đối với nhau cùng vun đắp cho tình yêu còn mãiiiiiiiiii .

....Lúc đó mấy tay xếp ( hay còn gọi là dê xồm ) không có chỗ mà chiến đấu nữa , nên muốn xả xú páp thì phải vào khu Redlight thui . He he , mấy ông bạn mình làm nhà nghỉ chắc treo niêu quá , condom lúc đó chắc chẳng làm gì ngoài việc thổi bóng bay và anh em chúng ta sẽ cùng nhau nghêu ngao hát :

" Để trái bóng vẫn bay trên bầu trời , mang bao điều ước mơ ...thiên thần " ./.

Nhưng dù thế nào vẫn chúc chị em phụ nữ vui vẻ nhân ngày 20/10 .