Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Mở hàng năm Dần

Năm nay lớp ta sẽ phát về đường ăn nhậu, bởi lẽ ngay từ mùng 6 Tết đã í ới gọi nhau cafe cà pháo. Vụ này bạn Hường hẹn hò từ trước Tết và đã diễn ra theo đúng truyền thống "Giờ cao su" của 12B. Theo SMS của Hải Anh thì hẹn vào 15h30, nhưng 16h vẫn chưa thấy mống nào, gọi lại cho nàng thì bảo là đang đang đón Hường tại ks. Rồi cuối cùng thì cũng được từng đây mống, anh giai tóc bồng bềnh ở giữa là thi sĩ - phu quân bạn Hường

Nghe chừng chưa thỏa mãn lắm nên hội nghị quyết định chọn ngày hôm sau - 7 Tết mở đại hội toàn thể tại High Way 4. Bạn nào không dự vụ này chắc tiếc đứt ruột, lý do sao phần cuối sẽ rõ.
Cứ ngỡ là vắng hóa ra cũng đông ra phết, được đâu đó 15 - 16 mạng, hóa ra Tết nhất mà dân ta vẫn khoái nhậu. Lần này có thêm bạn Hòa (chó) và Hưng (khỉ) dân 8A Quang Trung nhưng vẫn chơi bời với dân ta suốt (không tin hỏi Hải Anh & Kiều Anh)

Ăn uống đạm bạc thôi vì ai cũng ngán thịt cá cả, chỉ được cái uống nhiều. Ngoài 2 chai vang Cali của bạn Hường mang từ bển về thì quân ta tiêu thụ thêm 5-7 chai Sơn Tinh của quán nữa
Màn hoành tráng nhất của buổi nhậu đã hứa kể ở trên:
Bạn Bình trước khi về sớm đã rút 1 cọc 2 đô mừng tuổi hết lượt
Chân dung nhà hảo tâm
Hành động quả cảm của Bình bùi làm khổ một số bạn khác bởi sau đó dân tình quyết định bạn nào về sớm phải học tập bạn Bình, thế là một số nhân vật đã nhấp nhổm muốn về đành "trơ gan cùng tuế nguyệt". Cuối cùng thì Bạch Hường là người không chịu nổi nhiệt - kết quả đêeeee:

Một số lớn tờ 50 đã ra đi
... nhà hảo tâm - mặt hơi méo tí nhưng vẫn xinh
Sau quả này thì không còn ai đủ can đảm đứng lên nữa, thậm chí nàng Chi còn gọi điện về nhà bảo con đi ngủ trước đi, tuần sau mẹ về sớm.

Buổi gặp gỡ đầu năm kết thúc đâu đó gần 11h đêm, tổng thiệt hại hơn 2T (thanh toán bằng quỹ lớp - do đây là cuộc gặp chính thức)

Hẹn mọi người lần tiếp theo vào 10h00 thứ Bảy 6/3/2010 tại cafe Trung Nguyên - Điện Biên Phủ với sự tài trợ của Hoài Thanh & Hải Anh (nghe nói đội Sài Gòn đã book vé?)

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010

Năm hết Tết đến

Năm hết Tết đến rồi, đổi giao diện tý cho có không khí xuân. Muốn đăng bài, các bạn mở trang www.blogger.com , nhập user name và pass (vẫn thế)

Năm Sửu qua, Hổ tới, chúc bà con lớp mình (toàn là Trâu) cười như chú trâu trong truyện Trí khôn của ta đây.

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Tết xưa - Tết nay

- Tết xưa chen chúc xếp hàng cả tháng may ra mới sắm xong hàng Tết. Quanh đi quẩn lại chỉ lạng chè, miếng bóng, hộp mứt, cân đường. Đồ KB là túi quà trong suốt cũng ngần ấy thứ, lồng phồng, nhẹ bẫng.
Tết nay vài tiếng bát phố, Tết chất đầy con tủ lạnh sai-bai-sai mấy trăm lít. Quà Tết biếu nhau toàn “tranh ảnh Bác Hồ” nặng đô hơn thì dăm tấm chân dung chàng Phờ-răng-kờ-lin tận nước nảo nước nào. Coi nhẹ vậy mà sức nặng có dư.

- Tết xưa hì hụi cả tuần gói bánh(bánh chưng) ăn kỳ cạch đến quá rằm chưa hết.
Tết nay cầm cái a-lô nói oang oang 1 phút, tuần sau bánh chưng tự mò đến tận nhà, ăn 3 ngày Tết. Hết lại mua.

- Tết xưa toàn đồ home made, rửa khế, ngâm mận, giã gừng, gọt khoai, khứa táo …rim mứt. Mứt làm xong dai còn hơn quai dép. Khách đến nhai chẹo quai hàm vẫn tấm tắc khen ngon. Mà là ngon thật!.
Tết nay Vạn Lợi, Hồng Lam, Tiến Thịnh…, dây chuyền công nghệ chế biến mứt, tụ nhau họp thành phố Hàng Đường- mứt Tết. Bỏ ra vài tờ bạc đỏ, bạc xanh chi em vác về hơn chục loại . Khách đến chỉ nhón nhén hai ngón tay cho phải phép vì nhà nào chẳng giống nhà nào.


- Tết xưa, trứng chim, mứt tết, bánh vừng vòng méo mó, kẹo gói bằng giấy Trần hưng đạo, trong phủ cả lớp bột mì dày cộp. Kính cẩn tháo vỏ ngoài xăm xoi, nghiêng ngó, trịnh trọng thả vào mồm lớp bóng kính mỏng tang cho từ từ tan biến. Ấy thế mà trong 5 phút xơi luôn chục chiếc, đấy là chưa kể có chú còn tranh thủ đút đầy hai túi. Cả năm đến Tết mới được một lần tháo cống thế nên chẳng thấy ai tiểu đường, tiểu nhạt.
Tết nay bánh kẹo vượt đại dương hàng chục ngàn cây số, phải qua cả thủ tục nhập quan (hải quan), có nhà sành điệu giới thiệu toàn hàng xách tay theo đường không, đường bộ, thế mà trẻ con vẫn ngúng nguẩy lắc đầu.

- Tết xưa cả năm nuôi gà, chăm vịt từ lúc bé tẻo bé teo. Vợ chồng bàn nát nước mới dám thịt 2 con, ăn trong 5 ngày Tết. Nồi thịt đông dòm toàn mộc nhĩ, bì lợn, tìm thịt gà như tìm kim đáy bể. Sáng 30 gà kêu quang quác, náo loạn phố phường khi bỗng dưng bị mang ra hóa kiếp. Mấy mẹ lông gà lông vịt được dịp vào cầu, cười híp mắt, híp mí.
Tết nay tiếng lợn, tiếng gà inh ỏi đã trở thành quá khứ. Giờ biếu nhau toàn gà “nuy” trắng phớ. Dưới quê mà biếu vài con gà đang sống thì coi như đại hạn vì gái trẻ thời nay 10 cô thì 9 cô rưỡi gặm chân gà nhoay nhoáy nhưng chẳng cô nào thèm biết cách sát sinh.

- Tết xưa cả năm đói góp, chờ 3 ngày Tết no dồn, tranh thủ tăng cường lượng cơ, lượng mỡ đang sơ tán suốt từ lúc đầu năm.
Tết nay thực phẩm toàn của ngon vật lạ thăn bò Châu Úc, sườn cá sấu Châu phi, hải sâm Biển bắc, cá hồi Na-uy nhưng các dì, các mợ chỉ gẩy gót giữ eo ăn lấy lệ, điệp khúc cô-lét-sờ-tê -rôn, mỡ máu, tăng xông, xơi một miếng ngẫm mất cả chục giây.

- Tết xưa mừng xuân đến pháo nghe vang dền. Sáng mùng 1 cả thành phố rực hồng trong xác pháo.
Tết nay giao thừa không tiếng pháo . Thanh niên ngửa cổ lên zời, tay chỉ chỏ nhìn chùm pháo đang rơi. Nhòm TV biết khắc giao thừa đang qua và mùa xuân đang tới.

- Tết xưa, cúc vàng đại đóa, thược dược, chân chim, đồng tiền, bươm bướm…, nhà nào chẳng giống nhà nào, cắm lênh khênh trong chiếc lọ sành đời Đỗ Mười, Đỗ Chín, ngênh ngang chễm trệ cạnh tivi, tủ lệch, cùng chủ nhà oen-căm nhiều loại khách.
Tết nay Tu-líp Hà Lan, phong lan nhập khẩu, trong như ngọc, trắng như ngà, mượt mà như nhung, tên gọi lại mỹ miều, thanh nhã Vũ nữ, Bạch ngọc khoe sắc cùng Giáng Xuân, Hồ Điệp… dễ đến trăm nghìn chủng loại, sang trọng hay không ứ biết chỉ thấy giống hoa giả mà lại đắt kinh người.

- Tết xưa gia đình vợ chồng con cái, kỳ cạch xe đạp, ê mông từ sang đến chiều chúc Tết được hai nhà.
Tết nay tay ga đời mới, xế hộp, taxi ẻn phát từ sáng đến trưa xong hết cả hai họ. Sáng mùng hai đã hết chỗ đi chơi. Cả nhà đành búc vé du hí tận trời Tây- đón mùa nào chẳng biết.

- Tết xưa hàng quán nghỉ suốt hai tuần chơi Tết. Đường phố thanh tao , trầm mặc, yên tĩnh. Muốn làm bát phở chỉ có nước về nhà.
Tết nay toàn dân tranh thủ làm giầu, hàng quán từ giao thừa xông luôn sang mùng 1, đường phố chẳng khác nào phố ẩm thực ngày thường. Sang mùng 3 là coi như XONG TẾT.
Ôi chẳng biết chục năm nữa Tết sẽ ra sao?

MNG 25 tháng Chạp Kỷ Sửu

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

Chúc mừng sinh nhật thư ký lớp


Nhân dịp bạn băm 7 nhát (6-2). Chúc bạn luôn trẻ trung, xinh đẹp,
đặc biệt có trí nhớ minh mẫn và sức khỏe tốt để bảo vệ quĩ lớp của chúng ta luôn luôn sinh sôi nảy nở.


Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Những ngày giáp Tết

Tết - trong tôi là hình ảnh bận rộn của bố..., là sự lo toan, tất bật của mẹ..., là tiếng cười nói rổn rảng của lũ trẻ con lẫn trong tiếng đì đùng của tép hồng, tép mơ Bình Đà chính hiệu…, là mùi của thuốc pháo phảng phất thơm nơi ngõ nhỏ…, là sự hòa quện của củi lửa, khói bếp, mưa phùn…, là cái hơi nghi ngút, ngai ngái của nồi bánh chưng nhà ai đang vớt dở, hay đơn giản chỉ là mùi thơm nhẹ nhàng, nồng ấm, rất khó tả của mớ lá mùi già tắm tất niên, đang sôi ùng ục trên bếp lửa ngày cuối năm…

Đã bảo, dừng lại nhớ
Chỉ là tết thôi mà
Mỗi cuối năm mỗi về... ...

Ừ thì, thôi không nghĩ
Cũng chẳng nhìn xung quanh
Mặc kệ đỏ - vàng - xanh...

Sắp Tết rồi!
Người lớn ai cũng sợ, nhưng trẻ con lại trông đợi từng ngày. Ngày xưa, hồi còn bé, Tết chỉ lo đốt pháo, đi chơi, nghịch ngợm và xem người lớn chuẩn bị Tết. Trong nhà bận nhất là Mẹ. Nào dọn nhà, đi chợ, nấu nướng… quay cuồng tất bật với hàng trăm thứ việc không tên. Tết nào mẹ cũng bảo “Tết với nhất, năm nay không làm gì hết nhá. No dồn, đói góp méo hết cả mặt” nhưng năm nào cũng vậy, cả nhà ăn đều được ăn Tết với “công thức” gần như là cố định của mẹ .

Đầu tiên là nồi bánh chưng. Xong nồi bánh chưng coi như xong Tết! Nhà chỉ có 4 người nhưng mẹ gói cả một yến gạo chưa kể đỗ và thịt. Mẹ bảo gói nhiều thế còn để ăn tới lúc ra Giêng, đỡ phải thổi cơm. Ngày xưa bánh trưng có mốc xanh, mốc đỏ thì cũng là chuyện nhỏ như con thỏ. Gọt đi, rán lên thơm phưng phức, thêm mấy miếng dưa hành lại chén tì tì, chẳng ai quan tâm đên đết đung (date), an toàn thực phẩm chi sất.
fjfjf
25,26,27 Tết
Không khí các nhà đã bắt đầu rậm rịch. Mua lá dong là việc của Bố. Năm nào may mắn được mấy bó lá nếp mượt , to, xanh đều, mẹ sung sướng cả một tuần. Năm nào không may mấy bó lá vừa nhỏ, vừa rách, mẹ lại cằn nhằn “bố mày lại bị mấy con mụ hàng lá nó lừa”. Mua được lá nào đã xong. Rửa lá cũng là cả một vấn đề. Mẹ chuẩn bị như đi đánh trận. Nào xô, nào chậu, nào mâm, nào giẻ, nào rổ, nào rá lại cả một tấm gỗ dài và một cái ghế gỗ con để ngồi cho khỏi đau lưng. Nhà ở giữa trung tâm Hà nội, cái thời dân thành phố phải hứng nước theo giờ, có phải muốn rửa lúc nào cũng được đâu, nên mẹ phải chờ lúc thiên thời, đia lợi, nhân hòa mới tiến hành được. Chỉ nhớ dáng mẹ nhỏ thó, ngồi cặm cụi rửa lá trong chiếc áo bông cũ sờn, xung quanh là đống xô chậu lỉnh kỉnh giữa khoảng sân tơi bời gió mùa đông bắc . Khổ nỗi tính mẹ lại sạch người ta mà rửa 3 lần thì thể nào mẹ cũng phải rửa đến 4, 5 lần, rửa xong chân tay deo lại, lạnh ngắt, lúc ấy mẹ mới thấy hài lòng. Sau này, khi mình đã lớn mẹ nhượng cho quyền rửa lá, làm việc khác nhưng mẹ luôn mồm nhắc nhở: “rửa kỹ vào nhá, không có là thiu bánh của tôi đấy”.
djgngng
Xong đoạn rửa lá, là rước lá, chẻ lạt, nhiệm vụ này mẹ nhờ bà ngoại vì bà chẻ lạt cứ gọi là mỏng hơn cả giấy pờ-lua mà không đứt, còn rước lá thì sát tận sống mà không rách. Sau đó mẹ lau khô rồi buộc tất cả vào tấm gỗ sạch phủ ni lông để đến khi gói lá vẫn tươi lại không bị cong.

28 Tết
Việc tiếp theo là ngâm gạo, đãi đỗ. Hình như ngày xưa người ta thường trộn ít sạn vào gạo và đỗ cho nặng cân hơn hay sao ý, nên trước đó cả tuần mẹ đã ra lệnh cho cả nhà ngồi nhặt bằng hết sạn đen, sạn trắng. Vo gạo xong, nước vo không được đổ đi mà tích lại trong xô, chậu để còn ngâm đỗ, ngâm măng. Hai thập kỷ trước đỗ xanh chỉ vỡ đôi chứ không xát vỏ trần hết ra như bây giờ. Tay mẹ cứ thoăn thoắt, nhặt nhặt, hớt hớt, thỉng thoảng lại vỗ bồm bộp vào thành rá, vô cùng chuyên nghiệp…Sau nửa buổi thì rá đỗ đã vàng óng không còn một vảy xanh.

29 Tết
Ngày gói bánh. Cả nhà tất bật, ồn ào, mẹ ra chợ mua thịt từ sớm. Thịt phải là nạc lẫn mỡ thì bánh mới quyện và ngon. Lần nào mua được thịt ưng ý, mẹ hân hoan hẳn, khoe khắp cả xóm. Thịt về, mẹ lo chia thịt, xóc hạt tiêu, tính toán sao cho đủ khoảng ba chục cái, còn đầu thừa đuôi thẹo sẽ dồn vào gói bánh trẻ con. Bà lo xóc gạo, thổi đỗ, giã đỗ, nắm thành từng nắm nhỏ bằng độ nắm tay, để đến khi gói thì cứ một cái bánh là hai nắm đỗ, còn ở giữa là thịt. Khi tất cả đã hòm hòm mẹ chuẩn bị một tấm ni lông to trải lên cái chiếu giữa nhà để bố trổ tài.
Sướng nhất là đám trẻ con ăn chưa no lo chưa tới, háo hức ngồi chầu rìa xem gói bánh, rồi bầy bầy, xếp xếp, đếm đếm, tranh thủ nghịch, hau háu chờ đến tận phút cuối, thường là muộn lắm, cho tới khi hoàn thành mấy cái bánh nhỏ mới yên tâm. Khi chiếc bánh cuối cùng được gói xong chắc cũng phải hơn 10h đêm. Mẹ lo dọn dẹp chiến trường, rồi lại lo đánh dấu để bánh chưng nhà mình không được giống bất cứ nhà nào trong xóm vì phải chuyển ra tận tổ phục vụ thuê luộc. Sau này khi tổ phục vụ không còn nữa thì nhà nào nhà đấy phải tự luộc lấy.
Những Tết năm ấy Bố phải chạy đôn đáo mượn nồi, chuẩn bị củi lửa. Ngày đó nhà nào mà có cái thùng tôn Liên xô thì cứ gọi là bố tướng. Có năm mượn được hàng xóm cái nồi cũ, đang luộc thì bục đít, gớm cả nhà được phen nháo nhào… Mãi về sau này mẹ mới mua được cái nồi cứ dùng xong là bố phải cọ rửa cẩn thận, chụp ni lông, cất kỹ lên gác cầu thang như báu vật.


Củi thì toàn cửa hỏng, bàn ghế cũ, chuồng gà phế thải, nhân cơ hội này được mang ra hóa kiếp . Bếp luộc bánh được kê bằng gạch ngay góc sân. Thích nhất là được canh bánh chưng. Đấy mới là lúc bọn trẻ con hoạt động hết công suất, tranh thủ vùi khoai, nướng sắn, lăn lê bò toài, tay chân lấm lem, mặt mày hồng rực nẻ toác. Cái cảm giác ăn củ khoai vùi nửa sống nửa chín, đen thui, bỏng cả mồm nó mới sung sướng làm sao, thỉnh thoảng lại được nghe tiếng pháo đùng, pháo tép của trẻ con nhà khác ném ra đường tì tạch giữa đêm khuya. Mùi pháo quện trong mưa phùn nhè nhẹ, lắc rắc… thơm đến dễ chịu và khó tả vô cùng…
6h chiều hôm sau bánh được vợt ra trong sự háo hức của cả nhà. Sau khi rửa sạch và ép kỹ bố chọn ra vài chiếc vuông vắn, xanh nhất để bày bàn thờ và biếu các bác trong nhà. Tranh thủ bếp chưa tàn Mẹ bắc lên một nồi nước to, thả vào đó mấy mớ mùi già, hò cả nhà xuống "tẩy trần"cho năm mới thơm da mát thịt.
hh
30 Tết.
Mẹ dậy từ sáng sớm tất tả đi chợ rồi làm cơm chuẩn bị cúng Tất niên. Nào thì làm gà, nấu bóng, thổi xôi, ôi thôi cứ phải hơn cả 4 bát 6 đĩa. Cúng xong đến lúc cả nhà ngồi được vào mâm cơm thì cũng phải quá ngọ. Xong xuôi mẹ thở dài đánh sựợt, tuyên bố một câu xanh rờn “xong nhiệm vụ, hết Tết!!!” Lúc đấy bố mới vi vu bát phố sắm đào, sắm quất. Còn trẻ con như mình thì súng sính áo quần chuẩn bị đón giao thừa…
ô
Đó hình như cũng là lúc Tết đã đến gần lắm lắm rồi!
MNG 12 tháng Chạp - Kỷ Sửu