Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Trái tim và lồng ngực

Ai cũng biết trong lồng ngực có một trái tim, trái tim đó là một bộ phận kỳ diệu và quan trọng nhất trong cơ thể. Nó đập từng tiếng đập thật khẽ, phải áp tai vào lồng ngực của ai đó mới nghe được. Nếu nó chỉ ngưng lại, rời rã một tiếng trong cái nhịp đập đều đặn đó, cả cơ thể con người sẽ trở thành một khối vô tri, vô giác, một khối lặng câm, vô giá trị ngay lập tức. Trái tim đó đập từ 60 đến 100 lần trong 1 phút. Nó đập liên tiếp, bền bỉ, năm này sang năm khác, suốt một đời người. Không có một cái máy nào của loài người làm ra có thể so sánh được sự bền bỉ này. Cả thân thể mang trái tim đó, chỉ là một cái lồng, đựng một bảo vật là trái tim. Cho dù là vua, là thần tượng, hay thần đồng khi trái tim còn đập, nhưng khi trái tim ngưng, thân xác đó sẽ được tiêu hủy bằng mọi cách, dưới bất cứ hình thức nào, cái lồng đẹp hay xấu đó cũng sẽ trở thành đất hay tro bụi. (You are dust, from dust you shall return.)
Cái lồng để gìn giữ trái tim đó, Thượng đế tạo bằng những then xương, trông như những then mây đan ở chiếc lồng nuôi những con chim quý. Bên ngoài cái lồng đan bằng những then xương đó, Thượng đế khoác cho nó một cái khăn mềm mại thịt da. Có người da màu trắng như lụa, như mây bay trên trời; có người da màu nâu như màu vỏ của hạt hạnh nhân, của hạt bồ đào; có người da màu ngà như màu hiếm quý của ngà voi hay màu đen sậm như loại gỗ mun, hay đồng đen quý hiếm. Mỗi màu có vẻ đẹp riêng của nó.
Đặc biệt ở phụ nữ, Thượng đế còn đắp thêm vào chiếc lồng xương đó một tác phẩm nghệ thuật của Ngài, Ngài cho trí óc loài người tha hồ tung bay khi đặt tên cho tác phẩm đó: Hai trái tuyết lê, đôi gò bồng đảo, núi lửa; cặp đào tiên, v.v. Ai muốn gọi thế nào cũng không làm giảm đi hay tăng thêm giá trị của bộ ngực phụ nữ. Cái thiên chức trước tiên của bộ ngực đó là nuôi con. Sữa chảy ra từ ngực người mẹ nuôi đứa bé sơ sinh khôn lớn, khác nào như suối trên ngàn, giúp cho mặt đất xanh tươi. Ít hay nhiều, khi sanh con ra, mẹ sẽ có sữa. Nếu được hướng dẫn và chăm sóc đúng cách, phần đông người mẹ nào cũng có thể cho con bú sữa mẹ một thời gian. Và quan trọng hơn hết nó tạo nên tình yêu gắn bó giữa con và mẹ.
Có người đàn bà không có bộ ngực hấp dẫn như ý, đã mang cái lồng xương da Thượng đế cho mình đi gặp người trần thế khéo tay, nhờ đắp hộ mô hình mỹ thuật. Họ quên rằng, con người dù tài năng đến đâu cũng không thể thay quyền Thượng đế tự ban phát cho nhau những điều mình muốn. Cái mô hình đắp vào đó đôi khi đã gây những biến chứng, nhẹ thì có thể mất cảm giác tự nhiên trong âu yếm, nặng thì có thể dẫn tới những bệnh hiểm nghèo, làm cho cả trái tim bên trong ngưng đập, mất mạng một cách vô nghĩa.
Con người không biết chính trái tim đặt trong lồng ngực, như con chim bồ câu nhỏ nuôi trong lồng xương đó mới là bảo vật Thượng đế tặng cho con người. Trái tim đó không phải chỉ giữ phần quan trọng về thể lý, để duy trì sự sống mà nó giữ một nhiệm vụ cao cả hơn nữa là duy trì đời sống tinh thần. Một người lạnh nhạt vô tình, ích kỷ hay tàn bạo coi như là người không có trái tim, mặc dù người đó vẫn sống, đi, đứng, nói, cười. Mẹ Teresa được cả thế giới coi là có trái tim vĩ đại, trong khi trái tim cơ bắp của Mẹ rất yếu đuối. Con tim của Mẹ phải bao la lắm Mẹ mới nhặt những người ở cống rãnh lên, ôm vào lòng mình được.
Người ta tin những con thú cũng có trái tim biết rung động, thương yêu. Những con thú cứu chủ hay chết theo chủ, hoặc có những con thú đã nuôi một con thú khác không đồng loại, có khi nuôi cả một con người.
Nhưng đáng buồn, rất nhiều khi con người mang một trái tim lạnh lùng, chỉ toàn có nhịp đập cơ bắp. Người đó không biết chia nỗi đau, không biết tình yêu thương là gì, chỉ hoàn toàn để trái tim đó làm một nhiệm vụ duy nhất là đập cho sự sống còn của riêng mình, không phải cho kẻ khác. Càng nhân danh những lý tưởng cao siêu bao nhiêu người ta càng đối xử với nhau tàn bạo bấy nhiêu. Khi trái tim không biết rung động, cái lồng thân thể đó dù có đẹp đẽ thế nào chăng nữa cũng chỉ tạo nên sự sợ hãi cho người khác nhìn vào.
Thế tại sao người phụ nữ lại quá lo lắng về cái lồng ngực hơn là cái bảo vật bên trong lồng ngực?
Người phụ nữ có nên đổ lỗi là tại người nam thích nhìn cái vẻ đẹp bên ngoài trước khi nhận biết giá trị bên trong hay không? Chuyện đó đúng, nhưng không phải đúng cả trăm phần đâu! Con chim bồ câu trong lồng bao giờ cũng giá trị hơn cái lồng nó ở, dù là lồng sơn son hay lồng đan kết bằng gỗ quý.
Người nam có thể chiêm ngưỡng thưởng thức một bộ ngực đẹp trong nhất thời, nhưng cái để họ nhớ đến và mang ơn người phụ nữ đó suốt đời là trái tim nàng đã đập sai đi một nhịp khi nghĩ đến mình.
Với những tiến bộ đa năng của y tế, của khoa học hôm nay, người phụ nữ nào cũng có thể tìm cho mình một bộ ngực lý tưởng để làm đẹp với đời. Chỉ mất một số tiền không nhiều lắm, làm một cái hẹn, lấy hai tuần nghỉ. Khi trở lại sở làm, gặp lại bạn bè, người phụ nữ đó đã trở thành một người được chú ý hơn trước. Nhưng hiện nay, hình như chúng ta được loan báo thường xuyên về tỷ lệ tăng cao của ung thư ngực. Chúng ta vẫn thấy những người yêu đưa người yêu, người chồng đưa người vợ đi chữa trị. Sự chữa trị này có nhiều phần phải cắt bỏ đi cả một bên nhũ hoa phụ nữ. Điều này đâu có làm giảm đi tình yêu đôi lứa, vì trái tim ẩn giấu trong cái khung xương đó vẫn đập nồng nàn.
Chúng ta có nên quá lo lắng đến vẻ đẹp bên ngoài của cái lồng mà quên con chim bồ câu đáng yêu trong đó hay không?

ST

Ghi chú: Bài này tớ post lên để mọi người cùng bình loạn nhân cái dịp tớ bị bạn xấu nó tung ảnh tớ lên đây.

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Happy birth Day - nhà văn lãng mạn nhất blog

Trong lòng run run cảm động, không biết nói gì hơn chỉ dám chúc bạn 30 năm sau vẫn chạy tốt như thế này
Một số bon xấu bụng nó bảo phải ngon thế này, không biết làm sao đây (Theo yc của Bộ CA ảnh đã được dỡ xuống để bọn xấu không lợi dụng. Ai cần xem ảnh xin liên hệ với photographer)

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Chó trượt hay Câu chuyện anh bán nước gạo

Báo cáo nhanh vụ offline 31/10
Vụ Offline lần này đã thành công mỹ mãn nếu xét theo truyền thống của 12B tức là: Giờ cao su - Ăn nhậu rề giề - Cười đứt ruột.

Gửi tạm mấy cái ảnh đại diện lên trước, còn tại sao lại Chó trượt hay Chàng bán nước gạo là ai xin khất các bạn sau vì bận quá

Tăng 1: Trung nguyên - Điện Biên Phủ
Tăng 2: Quán 1946
Tăng 3: Cafe Quất

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Như là cổ tích!

Hơn hai thập kỷ trước tớ cũng là trẻ con. Trẻ con ngày ấy giờ là một mụ già gần bốn bó, là một phần li ti lỉ tỉ của cái thế giới gần 7 tỉ người. Trẻ con hồi ấy và trẻ con bây giờ thì thế nào nhỉ? So sánh kiểu này bọn trẻ nó lại gọi tớ là đồ bà già lẩm cẩm cũng nên.

Tuần trước con gái tròn 6 tuổi, đòi mẹ mua cho một chiếc xe đạp. Mặc dù ở nhà hiện có hẳn 2 chiếc đang xếp xó. Một chiếc mua lúc 2 tuổi giờ vẫn còn mới cóng, một cái scooter mới tậu hồi đầu hè, may ra thì lướt được độ trăm vòng. Mua toàn tiền trăm cả chứ ít gì. Thế mà con gái rượu lí luận cái xe đấy là xe cho trẻ con, xe để chơi, không phải xe hai bánh để đi, tuổi nào xe nấy chứ mẹ. Đòi hỏi thì chính đáng, lập luận lại xác đáng thế ai nỡ lòng nào mà từ chối. Thôi thì Bà Triệu tớ thẳng tiến. Eo ôi đủ chủng loại nhé , xanh, hồng, đỏ, tím, từ made in Tháiland, Tung Của - hàng trung ương, địa phương, giáp biên, rồi Việt nam xuất khẩu, nội địa, chưa hết đâu còn Barbie, Disney, Hello Kitty… linh tinh loại. Hoa hết cả mắt! Giá cả thì trải dàn từ vài trăm đến vài triệu. Sau một hồi ngắm ngiá, sờ nắn, tớ quyết định tậu cho con gái một chiếc Doremon hai bánh loại trung, mầu hồng tím, xinh lắm, ma-de-in Thái Lai, vì chẳng biết có phải Thái thật không, với giá nửa chỉ vàng bốn con 9…Trẻ con giờ sướng thế đấy!



Chợt nhớ đến thời thơ ấu của mấy “cụ khốt” nhà chúng nó, thời những năm 80 của thế kỷ trước...
Xe đạp ngoại nhập có giá bằng cả một gia tài. Ngẫm lại cái thủa tớ còn bé tí, xe đạp 3 bánh là của hiếm. Phải nhà nào giầu mới có, còn không cũng phải con cháu các nhà khá giả. Xe đạp trẻ con gì mà mới nhìn tưởng cục sắt gỉ. Tớ đã từng mút tay thèm thuồng, nhìn thằng hàng xóm, mặt vênh như cái bánh đa nướng dở, tinh tướng ngồi trên cái xe như thế. Gọi là xe đạp cho nó mít-tơ-oai thôi, chứ hai đứa nhà tớ mà nhìn thấy nó tưởng xe thiết giáp giành cho con trẻ. Thật đấy, ! Nhưng để mà được đặt đít lên cái xe kiểu ấy, tớ phải tỉ tê hàng tuần, rồi phục một ngày đẹp trời, bố mẹ chở lên chơi nhà bác mãi tận trên hàng Bồ - phố của bọn nhà giầu, nịnh gãy lưỡi thì con mụ chị họ mới cho đạp vài vòng. Cái xe đã quá tuổi về hưu nhưng vẫn còn phải tiếp tục sứ mệnh lịch sử, quay vòng thêm vài ba gia đình trong dòng họ nữa rồi mới được phép băng hà.



Lớn hơn một chút, chắc cỡ khoảng 7,8 tuổi gì đó, bắt đầu tuổi tập xe, như con gái tớ bây giờ. Hồi ấy có bói cả Hà nội cũng không lấy đâu ra một chiếc xe đạp cỡ nhỏ giành cho thiếu nhi, mi-ni thì hiếm lắm, trẻ con cứ xe đạp to oành, cái loại vành 650, 680 của người lớn mà lướt. Bọn trẻ thập kỷ 80 làm gì có khái niệm “hàng hiệu” trong đầu. Tớ đầu quân cho phi đội xe đạp trong xóm bằng chiếc xe “multi-brand” của mẹ . Gọi là “multi-brand” vì nó được lắp ráp từ nhiều linh kiện đến từ các brand name nổi tiếng thời Lê...Duẩn: khung, yên favourit xịn, xích líp Tiệp, Mayơ tầu, gác-đờ-xen Liên xồ nhưng mà lốp lại made in Sao vàng, cái lọai bột nhiều hơn cao su. Người bé loắt choắt như cái kẹo, tớ nhấp nhấp, nhổm nhổm trên chiếc xe liệt vào hàng gần top trong đám xe đạp cà tàng ở xóm. Mẹ tớ kể hồi ấy một đôi lốp được định giá tương đương hai- ba cái quần đùi của bố , cộng năm bánh xà phòng 72, thêm một cái phích nước Rạng đông, đại khái thế. Cho nên cái xe nhà tớ dù chắp vá thế nhưng vẫn thuộc hàng á hậu 2 trong đám xe đạp của bọn trong xóm. Vì có đứa còn đi cái xe đạp lốp trước đen, lốp sau vàng, xung quanh gia cố thêm một mớ dây chun cắt ra từ xăm xe, buộc loằng ngoằng vào những chỗ bị “bụng chửa” cơ , còn khung thì đã mấy lần gỉ sét, sơn đi sơn lại đến nỗi không còn nhận ra màu nguyên thủy của nó là màu gì.



Tớ còn nhớ ý nguyên cái cảm giác đứng ở cổng ngóng mẹ đi làm về, có khi chưa kịp xuống xe đã vồ lấy mượn…Có nhứng lần bị ngã, xe nó đè cả lên người, cái gióng xe nó đập cho một phát, tím hết cả “ấy” ra. Hôm nào hứng lên không có xe của mẹ, tớ lượn hẳn xe gióng của bố. Chân thò chân thụt qua cái thanh ngang, vẹo mông, nghiêng sườn tớ vẫn lướt vèo vèo. Lúc ấy chỉ ước ao ngồi hẳn trên yên, đạp được như người lớn mà không cần ngoẹo đít.



Bọn tớ còn sáng tạo lắm, chứ chẳng như các cô chiêu, cậu ấm bây giờ. Gì chứ chuyện tuột xích, hay sang vành, chỉ 2 phút là xong. Tớ nhớ như in cách lắp xích tuột nhé. Đầu tiên là đặt các mắt xích vào cái líp nhỏ phía sau rồi lựa các mắt xích tiếp theo, cắm đúng vào các răng nhọn phía trên của cái đĩa đằng trước, dấn pê-đan phát là lại vô tư. Còn sang vành thì nhờ bọn lớn hơn nó đá cho mấy cái. Lệch ghi đông mà nặng thì kè vào vỉa hè rồi oạch phát là okia, nhẹ thì xoạc cẳng, kẹp lốp vào giữa hai chân mà nắn.

Lớn – lên cấp 2 tớ vẫn mơ ước có cái xe đạp mi-ni, vào cấp 3 cũng chỉ dám ấp ủ sau này được mặc áo bu-dông ngồi xe đạp mipha hay ét-ca lượn vài vòng cho bõ cơn sĩ diện. Thời ấy mà dám mơ thế là cũng bằng thời nay mặc váy Escada cưỡi xe Vespa rồi đấy.

Thật như là cổ tích!

Mng 10/2009

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

THÔNG BÁO KHẨN!

Bởi vì có 1 bạn tên là Nhã yêu cầu tớ làm cái này
"Đức ơi!
Để riêng một cái NOTE cho Đám cưới Cương Cận đi."

Bởi vì có 1 bạn tên là Cương viết cái này:
"Sao đăng ký lên thớt mới trong trang này khó thế nhỉ? Đứa nào chọn dùng cái này thế ?

Cương Cận muốn mời mọi người dự đám cưới 5.30pm thứ 6 ngày 30.10 tại Salon 2 Cung Việt Xô.

Mọi người xác nhận giúp nhé.
0915 342 354
cuong-chu@hipt.com.vn"

Bởi vì 2 cái Bởi vì trên cho nên mới có cái thông báo này. Đề nghị nam phụ lão ấu có ghé qua thì hô hoán thêm cho mọi người cùng biết